• Danh mục

  • Bạn Thân Tôi Làm Gái – Ký sự gái gọi (Phần 9)

    | Truyện hay

    Lời mở đầu : Truyện Bạn thân tôi làm gái của tác giả La Duy. Poliva mạn phép được sao chép toàn bộ nội dụng để truyền đạt đến người đọc đúng nguyên tác nhất! Hãy cùng tiếp tục theo dõi từng Phần trong câu chuyện vào 12h hàng ngày!

    Phần 9: Duyên Khởi

    ” Duyên Phận là một cuốn sách. Nếu lật giở mà không để tâm sẽ bị lướt qua..Đọc quá chăm chú sẽ khiến người ta đau lòng..”

    Rồi mọi sóng gió cũng đã trôi qua, tôi thu thập được một di sản, và cách thức để có thêm khách hàng tôi cũng đã tìm ra.

    Tôi hiện có 5 em đào, 1 em là di sản. Cứ mỗi người khách lại thuê phòng đi 1 trong 5 em thì khi họ trả phòng tôi tiếp cận luôn, giảo hoạt và xin số kèm giới thiệu mình có 4 em khác ngon lành , phần lớn 8 trên 10 người đều máu khi tôi giới thiệu mình quản lí mấy em như thế. Vì đi qua web bị che mặt, tôi có thể show mặt cho xem trước cũng được. Tôi bỏ 1 tuần ra để lấy thông tin khách hàng như thế, lượng khách tôi vừa đủ để xoay vòng 5 em thì tôi tạm dừng, đợi cập nhật thêm hàng mới.

    Tất nhiên hàng di sản tôi luôn ưu tiên đi đầu, 4 em kia sẽ lần lượt theo từng đợt khách để đảm bảo sự cân bằng giữa khách riêng của mấy em và khách riêng của tôi, tránh chờ đợi và làm công nghiệp. Đã từng đi check đào nên tôi hiểu cảm giác một người đi chơi là như thế nào..

    Sau lần em di sản tôi không bận tâm thêm về vấn đề đào hay khách nữa, vì hiện tại tôi đang cân bằng được cả hai nên tránh bớt pháp luật và sự để ý, à về việc tình dục của bản thân tôi cũng chán, cái cảnh ngày nào cũng thấy gái nó đi ngang đi dọc, đôi lúc đem đồ lên phòng nó còn chẳng buồn mặc đồ, ngày nào cũng thế tôi thấy việc gái gú nó trở nên nhạt nhẽo vô cùng..

    Bạn Thân Tôi Làm Gái - Ký sự gái gọi (Phần 9)
    Bạn Thân Tôi Làm Gái – Ký sự gái gọi (Phần 9)

    Sau gần chục ngày không có sự kiện gì đặc biệt thì tối hôm đó tôi đang trực, có một anh chàng đeo kính vào thuê phòng qua đêm lúc 3h sáng. Tôi vẫn lấy phòng bình thường không để ý gì, tầm mười phút có một cô gái rất xinh tới, cô ta hỏi:

    – Bạn em thuê phòng 302 qua đêm hay giờ vậy anh

    Tôi kiểm tra trên máy xong báo

    – Qua đêm đó em, anh đeo kính phải không ?

    – Dạ, đúng rồi, cám ơn anh !

    Tôi gật đầu rồi tiếp tục công việc.

    Tầm 3h40 tôi buồn ngủ quá bèn ra ghế nằm ngủ, đang thiu thiu thì có tiếng động, tôi ngủ rất tỉnh nên có tiếng tôi biết liền, cô gái lúc nãy xuống và chào tôi rồi ra băt taxi về.

    Đâu đó gần mười phút sau anh chàng kia xuống, tôi thấy hơi kì, anh ta thuê qua đêm mà chưa được 2 tiếng đã xuống trả phòng, tôi giảo hoạt đặng làm quen

    – Sao về sớm vậy anh, anh thuê qua đêm mà

    – Giờ có tính theo giờ thối lại được không em

    – Dạ không anh, vì từ đầu em nhập là thuê ngày rồi, từ đầu nhập thuê giờ thì thối được ạ.

    Ai làm lễ tân lanh trí một chút có thể cắn được đoạn tiền dư này, vì nếu edit lại thành giờ thì máy nó tính thành giờ chứ không tính ngày và sẽ thối tiền máy nó tự trừ khoảng thối vào tổng doanh thu. Cái này tôi biết rõ, nhưng tôi k thích cắn mấy kiểu này, thấy nó không trung thực nên tôi không làm ( mách nhỏ mấy anh em lễ tân dùng phần mềm s*y***el ).

    Ví dụ 1 giờ là 100k. Qua 5 giờ nó tự chuyển thành qua đêm là 500k vì lố 1 tiếng là thêm 100k. Lúc khách lấy phòng cứ để chỗ giờ nó mặc định tự động, nó tính theo giờ , lố giờ nó mới qua ngày là phải qua tiếng thứ 5. Khách ở 4 tiếng vẫn có được 100k. Cứ thế mà tính. Nhưng tôi khuyên không nên, muốn làm lâu dài phải trung thực, vì đi đêm có ngày sẽ gặp ma thôi.

    Thế là anh chàng này nhờ tôi book grap dùm, tôi sẳn lòng, trong lúc đợi grap tranh thủ trò chuyện :

    – Sao về sớm vậy anh, sao k ngủ trưa về

    Anh ta vỗ đùi cái bốp ! có vẻ giận lắm

    – A biết nó cũng lâu rồi, đi chơi đi ăn mấy lần, hôm qua khều nó đi nhậu xong qua thuê phòng, địt mẹ lên phòng tuột đồ ra thì nó bảo nó tới tháng, máu lol chảy siết bực vãi lol.

    – Tới tháng hả, trời đụ má tới tháng mà còn cố tình gài người ta đi nữa.

    – Nó nói từ đầu thì đi ăn rồi về, lên nó vẫn cho dâm dê cởi đồ ra mới biết, anh bực quá về ngủ mẹ cho xong.

    – Anh đá phò mẹ cho nhanh, một củ khỏi dài dòng, đi ăn đi uống chi cho mệt, tốn thời gian.

    – Không, con lol này nó khều anh đi miết mà, chẳng qua lâu rồi chưa xã nên đi chống đói thôi. Ai ngờ gặp con lol trụng nước sôi này đúng ngày tới tháng nữa, lúc kêu thuê phòng qua đêm nó không nói tiếng nào mới cay.

    – Haha, đit me lúc nãy anh chịch đại đi, chơi gái có kinh xã xui.

    – Người yêu thì được, qua đường thấy nó bẩn vãi lol ra em.

    – Xui chịu anh, mai qua đá phò đi, 1 tịu rưỡi em lấy 1 tịu cho anh xã xui.

    – Có không đó, cho anh xem ảnh coi.

    – Anh add zalo em đi, xe tới rồi kìa. Mai nhắn em

    – Ok thằng em, mai a gọi, cay vãi lon em trai.

    Tôi buồn cười, nghỉ cái cảnh bản thân mình thì cũng cay lắm chứ không đùa. Mất gần tịu bạc mà chả làm ăn được gì, trong khi chính bản thân người ta rủ mình đi mới đau răng. Có phải mình dụ người ta đâu, cay cú nhân đôi. Haha..

    Bạn Thân Tôi Làm Gái - Ký sự gái gọi (Phần 9)
    Bạn Thân Tôi Làm Gái – Ký sự gái gọi (Phần 9)

    Hôm sau tôi đang ngồi thì anh VP gọi điện tầm 1h sáng..

    – Chú lấy cho anh 4 phòng và 4 cô gái đẹp

    – Tầm mấy giờ anh zai

    – 30 phút nữa, anh đang tiếp khách, vậy nhé

    – Ok anh.

    Chu, lần đầu tiên khách đi một nhóm như vậy, cũng may là tầm giờ đó mấy em cũng hạn chế nhận khách sau 12h nên không bị trùng hay bận khách. Tôi lấy 4 phòng và báo cho mấy em chuẩn bị, tầm 20 phút sau Anh VP lại gọi.

    – Gọi anh thêm 1 em nữa cho riêng anh nha, bao tiền cũng được.

    – Ok anh

    Chết, vậy tôi bị thiếu 1 em , mà lại bao tiền cũng được thì phải hàng cao cấp một chút. A ! Lúc này tôi nghĩ mình chết chắc rồi, tôi gọi cho một cổ đông khách sạn mà tôi hay nói chuyện nên khá thân ( còn trẻ ). Tôi báo tình hình và cần ngay một em 2 3 4 tịu gì cũng được, ngon lành mà sang liền là được. Cổ đông trả lời

    – Ok, để anh gọi thử ( là cổ đông nên tôi kêu anh, mặc dù nhỏ hơn tôi 3 tuổi ).

    Tầm 5 phút sau hắn gọi lại báo

    – Có hàng 3 tịu, nhưng 15 phút nữa mới sang kịp, muộn 10 phút có làm sao không?

    – Không sao anh, khách quen của em..

    – Chốt nha. Tí nó sang bảo em anh Dương thì là nó. Chú lấy 500 hoa hồng đi.

    – Ok cám ơn anh.

    Anh VP đúng hẹn, chỉ lệch tầm một hai phút, người thành đạt có khác haha. Tôi thì tính xếp em di sản lên cho anh ý, nhưng với tầm giá đó thì dù có là di quan cũng không dám xếp vào nói gì là di sản. Thế đành phải xếp em di sản vào anh nào nhìn hiền lành ok nhất.

    Sếp xong phòng cho 4 anh kia thì 4 anh lên phòng trước, anh VP đứng nán lại, đợi cả 4 lên phòng mới móc trong túi một cái phong bì ( ảnh dưới cmt chap này , xem ảnh là biết tip bao nhiêu ). Tôi bảo trong lòng tối nay vô mánh rồi, bốn em kia với 500k em 3 tịu nữa là xx+yy+zz = vãi lol. Sau bao ngày khởi nghiệp thì đến hôm nay là trúng mánh nhất. Anh VP đưa phong bì xong bảo :

    – Chú xếp cho anh chưa, hàng được không

    – Thú thật con này mới tinh, em còn chưa biết mặt, em gọi chủ nó xếp cho a, chủ em bảo con này mới làm .

    – Được..duyệt

    Ông anh chỉ vào phong bì trên tay tôi rồi nói

    – Cái này a cho chú, tí khách hàng anh không chê chắc tụi nó bo thêm.

    – Dạ cám ơn anh.

    ( Tip bao nhiêu thì xem ảnh dưới cmt )

    Tôi đưa anh lên phòng vip bảo anh đợi mười phút. Xuống sảnh tôi háo hức mở bao lì xì ra……hic, giờ kể lại tôi vẫn thấy phê quá, đúng là dân chơi có khác, tip cũng khác người. Nói chung tôi không thể tin nổi luôn, tôi ngày xưa có ăn chơi cở nào cũng không có cửa xách dép cho anh VP đừng nói so sánh…

    Đang háo hức với khoảng tiền tip , tôi chụp hình gởi cho mẹ xem và khoe ( cũng may nhờ vậy mà giờ mới có ảnh chứng minh ). Hai mẹ con đang tâm sự với nhau thì có âm thanh một người nữ

    – Anh ơi, em bên anh Dương..

    Tôi ngước mặt lên nhìn..

    ..Tôi chết lặng, cảm giác lúc đó như muốn ngừng thở, hai mắt tôi mờ đi, tay chân bủn rủn , mồ hôi ra khắp người, tôi choáng váng như bị tụt huyết áp vậy. Thật sự là tôi qua shock nên bị tụt huyết áp chứ k phải là như nữa, mà là bị tụt thiệt…

    Cả hai đều im lặng vô hồ nhìn nhau, tôi đoán nó cũng sẽ có cảm giác y hệt tôi thôi…

    Im lặng một lúc tôi lên tiếng

    – Sao…sao mày lại ở đây ?

    Nó khóc và im lặng..

    Tôi cũng khóc..mà lệ đổ trong tim…cả hai đều nghẹn lòng khi thấy nhau.

    ….

    Tôi vòng ra khỏi quầy lễ tân ngắm nhìn bộ dạng nó, thật tôi không quen nhìn nó như thế này, 3 năm rồi không gặp, chỉ nói chuyện trên fb vào mỗi dịp lễ. Giờ gặp lại ở hoàn cảnh này là điều không ai nghĩ tới.

    Nó mặc 1 cái váy ôm sát người đen tuyền cup ngực. Những đường cong trên cơ thể nó lộ rõ ra, tôi cam đoan một điều, nó hoàn toàn là tự nhiên cả người, từ mặt mũi tay chân đến cơ thể…à mà cơ thể nó thì tôi không chắc, vì tôi đã được chứng đâu, chỉ duy nhất một lần tôi đang ngủ thì nó xồng xộc vào phòng tôi thay đồ, tôi cứ giả điên ngủ say nhưng mắt vẫn ti hí nhìn lén nó, aaa. Nếu nó k phải bạn thân tôi thì tôi hiếp nó là chắc rồi. Mà cũng là bạn thân nên nó mới tự nhiên như vậy….nhưng lúc đó nó bận áo ngực, nên đánh giá thì tôi không dám..chưa dám. Chỉ dám chắc một điều từ 3 năm trở về trước thì nó hoàn toàn tự nhiên mà thôi.

    Nhìn nó một hồi tôi lại gần đưa 2 tay lên vén tóc và áp lòng bàn tay vào gò má nó, lấy ngón cái lau đi những giọt nước mắt trên mi nó, tôi không nghĩ nhiều, chỉ làm theo phản xạ..tôi nói

    – Cuộc sống mà, tao ngồi đây mày không ngờ, mày đứng đây lại càng làm tao không ngờ hơn. Không ai biết trước được điều gì, tao shock thật sự, cơ thể tao giờ như cọng bún, có thể ngã bất cứ lúc nào, tao cảm thấy tụt huyết áp…

    Nó lại khóc nức nở hơn..nhưng ở đây là chỗ làm việc nên tôi không có nhiều thời gian cho việc cả hai đứng đó mà vỗ về nhau. Camera quay lại thì không hay chút nào, không có âm thanh người ta dễ lầm tôi đang yêu hoặc tán tỉnh một con cave nữa.

    Tôi lại bắt đầu phân vân với quyết định của mình, để nó lên tiếp khách, hoặc tôi xin nghĩ ngay lập tức đưa nó đi đâu đó..chưa rõ quyết định thế nào thì Anh VP gọi.

    – Em nó tới chưa em.

    – Dạ…

    Tôi phân vân không biết trả lời sao thì nó gật đầu ý là nhận khách.

    – Dạ rồi anh, em nó đang lên anh đó

    Tôi trả lời luôn.

    Tôi lườm mắt nhìn nó tỏ vẻ không hài lòng , nó cuối đầu và đi một mạch lên phòng..

    Tôi nhìn bóng lưng nó khuất dần sau thang máy..

    Tôi buồn..trong lúc nó lên khách tôi ngồi ôn kỉ niệm vài năm về trước..cái lúc tôi bắt đầu gặp nó..biết nó..và thân với nó

    8 năm về trước… ( Kí Ức )

    ” Cuộc đời tạo ra những cuộc gặp gỡ, có khi là duyên nợ, có khi là bi thương…”

    Còn tiếp…hẹn mọi người => Bạn Thân Tôi Làm Gái – Ký sự gái gọi (Phần 10)
    Share ủng hộ tác giả bạn nhé!

    Tác Giả : La Duy