• Danh mục

  • Tôi là kỹ nữ – Chuyến đi bất ngờ (Chap 21)

    | Truyện hay

    Thy Thy đến bệnh viện thăm Quân qua lời đề nghị của mẹ Long. Bởi thế cô đã bỏ lỡ chuyến bay vào Đà Nẵng với Long. Sáng hôm sau cô book máy bay và bay vào sớm để “nhận lỗi” với Long….

    Chap 21: Chuyến đi bất ngờ

    Em ngồi trong bồn tắm mà cười đắc ý lắm luôn, anh Long cái gì cũng giỏi hết đó, chỉ có cái là không nhập bằng em đâu. Đúng thật là chỉ có bên cạnh người yêu mình thật sự thì mình cũng chẳng cần phải gồng mình cố gắng mình trưởng thành làm gì. Em vẫn là em, vẫn ngây thơ khi cần, em buồn thì em nói em buồn, em vui thì em nói em vui, em chẳng giấu diếm điều gì với một người yêu thương em đến vậy.

    Tắm xong em bước ra ngoài thấy Long đã thay đồ xong hết rồi, hôm nay anh mặc bộ vest xanh đen lịch lãm, tay đeo đồng hồ Rolex vàng nạm kim cương 2 tỉ mấy hay sao đó. Long đứng trước gương tay anh cầm chai nước hoa quen thuộc anh dùng anh xịt nhẹ vào sau gáy với một xíu ở lòng bàn tay thấy em lấp ló đi ra anh nhìn em trong gương rồi đặt chai nước hoa xuống bàn.

    – Anh Long…

    Em bước lại gần anh, em nhón gót lên ngửi mùi nước hoa sau gáy anh.

    – Anh Long!

    – Em muốn sao, còn nhanh không thay đồ ra ngoài cùng anh.

    – Em muốn.

    – Em đùa anh à Thy Thy…anh tuy có hơi dễ dãi một tí nhưng không phải em cứ muốn là được, yên tâm đi, tối nay không thoát đâu.

    Thề là ống đẹp trai quá, quá trời đẹp trai luôn, đẹp ở đây phải kiểu trẻ trâu hiện giờ đâu. Người ta đẹp kiểu thành đạt, lịch lãm ấy mấy chi, may mắn em đem đủ đồ nghề theo, em đoán chắc hôm nay sẽ là một cuộc đại chiến lớn đây.

    – Anh muốn em ăn mặc lịch sự, một áo sơ mi trắng đơn giản nhất và một chân váy xám hoặc xanh đen, em có chứ?

    – Dạ…em chỉ đem toàn váy sexy!

    – Không sao, anh kêu người mang đến.

    30p sau có người mang đến đồ cho em, khi em mặc vào Long đang cầm tờ báo đọc, em bước ra từ phòng thay đồ ban đầu Long ngước lên nhìn thoáng qua rồi cúi mặt xuống tờ báo. Bỗng được vài giây anh như giật mình ngước lên nhìn em lại, lúc đó em soi mình trước gương Long nhìn em không rời mắt.

    Đọc các chap trước: 

    Tôi là kỹ nữ – Chuyến đi bất ngờ (Chap 21)
    Tôi là kỹ nữ – Chuyến đi bất ngờ (Chap 21)

    – So với bộ đồ kỹ nữ thì anh thích em mặc đồ như thế này hơn.

    – Lịch sự nhỉ?

    Long đặt tờ báo xuống bàn đi lại gần em…

    – Anh muốn đưa em đi Paris như anh đã nói, muốn em theo học 2 năm sau này về làm cánh tay phải cho anh, anh muốn em khi ai nhìn vào họ phải ngưỡng mộ em, tôn trọng em, vì anh biết rằng em rất thông minh. Em sẽ là một người lãnh đạo có tài!

     – Anh Long, em không tài giỏi như vậy đâu ạ!

    – Thy Thy…anh yêu thương em là một chuyện, nhưng không có nghĩa là anh nhốt em ở nhà không được giao du tiếp xúc với ai. Anh muốn em thể hiện hết năng lực của em, muốn em được là chính em. Đừng ngại việc đi Paris. Một khi anh không tiếc tiền lo cho em thì em nghĩ đi…em là gì của anh hả Thy Thy?

    – Vâng…em nghĩ em quá may mắn!

    – Không phải may mắn, đó là duyên trời rồi.

    Long mỉm cười nhìn em trìu mến, mọi chuyện chắc chắn sẽ không dễ dàng đến vậy, đến bây giờ em cứ nghĩ tại sao em cảm thấy có một sóng gió khổng lồ ở trước mắt nhưng sao mọi thứ cứ êm đềm hạnh phúc đến vậy. Người ta nói biển cả mà càng êm ả thì lại càng có sóng dữ, mọi việc dường như cảm thấy hạnh phúc trọn vẹn như thế thì càng giông tố. Em dặn lòng hạnh phúc bên anh được ngày nào hay ngày đó, người tính không bằng trời tính mà.

    Đúng 10h30 em và Long, Hoà với ra khỏi khách sạn, đang đi trên xe:

    – Cậu hẹn đúng 11h à, tôi cảm giác phi vụ này không dễ ăn đến như vậy.

    – Sao vậy anh, ông Lực đã đồng ý bán tất cả kể cả đất đầu tư resort ở Đà Nẵng này thì anh còn lo gì chứ?

     – Cậu không thấy cái gì càng dễ dàng thì càng có vấn đề sao Hoà?

    – Em thấy dễ thật!

     – …( Long suy nghĩ – Tại sao lại đồng ý nhanh như vậy, mặc dù ông Lực và Thắng thân thiết với nhau?

    Hoà vô tình nhắc đến tên Thắng làm Long chau mày lại, ánh mắt như lưỡi dao găm Long nhìn Hoà.

    – Em xin lỗi, em lỡ miệng.

    – Thôi không cần phải nghĩ, đường đi nước bước tôi tính hết rồi. Nếu có điều gì bất ngờ thì người đó hẳn rất cao tay!

    – Còn ai cao tay hơn anh trong cái thương trường này?

    – Tôi không biết, nhiều lắm, nhưng không biết trước được. Nếu biết trước được chắc tôi làm thầy bói rồi. .

    – Không sao đâu anh, sẽ ổn mà, anh quăng tiền quá nhiều làm sao ông Lực từ chối được, tiền là tất cả thôi!

    – Không chắc! ( Long đáp dứt khoát)

    – Xong vụ này tôi có thể sang Paris nghỉ ngơi được rồi! ( Long xiết lấy bàn tay em)

    – Nếu…

    – Trừ khi có người cao tay phòng tay trên ông Lực!

    Em nghe mà thấy căng thẳng tột cùng, chuyện làm ăn tính toán em không giỏi lắm, nhưng qua cách nói chuyện của Long với Hoà em thấy mọi chuyện đúng là không đơn giản như lờ nói của họ đâu.

    11h đến điểm hẹn tại một nhà hàng vô cùng sang trọng, cả 3 tiến vào bên trong và lên khu phòng dành riêng cho các sếp lớn, dành riêng cho những người kinh doanh giàu có.

    – Ông Lực chờ bên trong thưa anh!

    – Tôi biết rồi.

    Cửa mở…bên trong là ông Lực đang ngồi bàn cùng cô ta, cô thư kí đáng ghét đó, vừa thấy em cô ta nhếch mép cười khinh bỉ. Hoà ghé vào tai em nói:

    – Cô ta hôm tối anh Long say đã cố tình ôm hôn anh Long bị sếp đẩy ra không thương tiếc.

    – Con thư kí này sao.

    – Đúng rồi em.

    Em tức rồi đó.

    – Chào anh Long! ( ông Lực bắt tay)

    – Không cần phải khách sáo đâu, ông cứ ngồi xuống.

    Hoà kéo ghế cho Long ngồi xuống. Long và ông Lực ngồi đối diện nhau, em và cô thư kí ngồi đối diện nhau.

    – Hợp đồng tôi đã xem qua nhưng chưa thể ký, tôi có một lời đề nghị.

    – Anh muốn thế nào anh cứ nói anh Long.

    – Tôi muốn chắc chắn cả khu resort đang đấu thầu ở cửa nam, trong hợp đồng hình như không có tên thì phải??? ( ánh mắt sắc bén Long nhìn ông Lực)

    – À…anh muốn mua cả khu cửa Nam sao?

    – Tất nhiên.

    Long dựa lưng vào chiếc ghế, chân anh bắt

    chéo, hai tay anh gác lên hai tay vịn của ghế.

    – Nói anh Long đừng giận, có người đã trả giá khu cửa Nam rất cao, tôi định tách ra.

    – Bao nhiêu??? ( Long ngắt ngang)

    – Dạ cái này không tiện nói ở đây.

    – Tôi muốn mua hết, ông có bán không???

    – Dạ…( ông Lực ấp úng)

    – Bao nhiêu tiền cũng được, chỉ cần ra giá!

    Có vẻ có người nào đang phỏng tay trên khu cửa Nam nên Long mới gắt đến vậy, ông Lực kiểu muốn chèo kéo thêm giá, em nhìn qua cô thư kí, cô ta chống cằm nhìn Long làm em thấy ngứa mắt.

    – Thy Thy…theo em tôi có nên mua khu cửa Nam???

    Trời Long hỏi cái gì vậy???

    Em nhìn Long, em hiểu ý của anh, vị trí của em bây giờ chẳng khác nào cô thư kí của anh, để không mất mặt em đáp:

    – Dạ chủ tịch, em nghĩ với thế lực và tài sản của anh có thể mua vài khu cửa Đông, Tây, Bắc nữa. Đầu tư không bao giờ là muộn, ông Lực đang muốn bán…theo tôi chủ tịch chỉ cần ra giá hợp lý, mọi chuyện sẽ được giải quyết thôi chủ tịch!

    Tôi là kỹ nữ – Chuyến đi bất ngờ (Chap 21)
    Tôi là kỹ nữ – Chuyến đi bất ngờ (Chap 21)

    Long nhìn em chăm chăm, lắng nghe từng lời em nói, còn cô thư kí thì nghênh mặt, trề môi:

    – Thy Thy của anh quả là thông minh. (Ông Lực vỗ tay nói)

    – Dạ cảm ơn ông quá khen, Thy Thy chỉ nói những điều đang nghĩ thôi ạ!

    – Khôn khéo lắm!

    Cô thư kí nghe em được khen ả càng tức điên máu, cô ta không ngừng tỏ vẻ thái độ với em, em sợ gì cô ta chứ…nhưng em ngẩng cao đầu nhìn cô ta cười một cách thân thiện nhất.

    – Anh Long, tôi rất muốn bán cho anh một công đôi việc, nhưng tôi đang bị vướng khu cửa Nam đã được bên đầu tư khách cọc vài tháng trước lúc tôi chưa gặp anh, nếu huỷ bên kia tôi phải đến cọc.

    – Tôi muốn biết bên cọc khu cửa Nam.

    – Tôi có thể hỗ trợ ông phí đền cọc, ông thấy sao?

    – Tôi sẽ suy nghĩ về ý kiến ông đưa ra, anh Long chúng ta dùng bữa thôi!

    Long nhắp môi ly rượu vang rồi đặt ly nhẹ nhàng xuống bàn mà chẳng có một tiếng va chạm nào cả. Trong ánh mắt của anh ẩn chứa biết bao nhiêu điều anh đang suy nghĩ, những lúc đó em thấy anh quyến rũ vô cùng, vô cùng thu hút. Đâu đó ánh mắt cô thư kí cũng không ngừng nhìn về phía Long.

    Mấy chị sẽ thắc mắc vì sao Long thâu tóm toàn bộ bất động sản có tiếng như vậy nhưng phải mềm mỏng với ông Lực? Vì Long là một doanh nhân kinh doanh thực thụ, kinh doanh trên phương thức hợp pháp thoả thuận công bằng với nhau. Họ chẳng phải xã hội đen mà dùng cách giang hồ, máu mặt, ép người khách để cướp lấy những thứ mình muốn. Em thật sự rất nể Long.

    30p sau khi dùng bữa trưa xong, cả hai bên cùng chào nhau ra về:

    – Tiệc tối nay chủ tịch mời chắc chắn tôi sẽ đến!

     – Ông cứ nghĩ thử đi, đừng để công ty phải phá sản.

    – Anh Long… (Ông Lực bất ngờ)

     – Tôi chỉ nhắc như vậy thôi, còn quyền quyết định vẫn là của ông.

    Em đi sau Long, cô thư kí cuối đầu chào nhẹ Long rồi cô ta bước tới lúc đó em đi sau nên chân em bước tới, vì em mang giày cao gót 10 phân nên cao hơn cô ta rất nhiều, em bình thường đã 1m65 rồi.

    Em bước lên đi ngang qua va chạm với cô ta làm cô ta chệnh choạng vì cô ta đang cố tình theo Long phía sau chắc muốn nói gì đó:

    – Cô có sao không??? ( em quay lại giả vờ hỏi)

    – Cô…

    – Nắm tay tôi này!

    Lúc đó mọi người nhìn nên bắt buộc cô ta phải nắm tay em trong sự điên tiết:

    – Mày dám làm thế với tao à ranh con? ( cô ta nghiến răng nói để em đủ nghe)

    – Làm thử ai ngờ cô té thật (em đáp).

    – Mày khiêu chiến với tao?

    – Sợ gì mà không dằn mặt cô chứ, thôi cái ý nghĩ dâm đãng là ngủ với chủ tịch đi.

    – Mày càng thách tạo càng thích!

    Em thả tay cô ta ra, em cười và nói:

    – Hẹn mày party tối tay, chắc đợi tao cho ăn đòn rồi mới sợ phải không?

     Lúc đó cô ta tức điên lên nhưng thất thủ không biết làm gì hơn ngoài việc ngậm miệng lại nhìn em, bởi vì sau lưng em Long lại đang bước tới cô ta không thể nào để lộ đuôi cáo già ra được. Trước mặt Long cô ta cố tỏ ra mình đáng thương, thùy mị, nhu mì đến ngứa cả con mắt.

    Tôi là kỹ nữ – Chuyến đi bất ngờ (Chap 21)
    Tôi là kỹ nữ – Chuyến đi bất ngờ (Chap 21)

    Em nói thật em hiền nhưng tùy đối tượng, em lễ phép với tất cả mọi người trừ mấy cái con thể loại thích gạ chịch người khác là em không ưa rồi, mà con nào đụng đến Long em tìm đường tìm cách triệt tiêu luôn đó, đụng chạm đến người yêu em là em ghét ghê lắm mấy chị ạ.

    – Anh Long…(nó còn dám gọi anh Long như thế)

    – Mình đi thôi Thy Thy!

    – Vâng, chào ông Lực tôi đi đây.

    – Chào cô nhé Thy Thy.

    Em liếc mắt nhìn cô ta kèm theo một nụ cười đầy khiêu khích rồi quay mặt đi. Em nghe loáng thoáng ông Lực nói:

    – Thy Thy quả là thông minh, không hổ danh là thư kí chủ tịch Long.

    Nói vậy thì nói chứ tối nay party em cũng hơi khớp khớp, có bao giờ em tiếp xúc với giới giàu có hộ kinh doanh bất động sản đến triệu đồ có khi gấp mấy lần triệu đô như thế này đâu. Họ nói 1 là 1, 2 là 2, cư xử cực kì theo nguyên tắc, nếu thật sự không khôn khéo hớ miệng sẽ bị khinh thường ngay. Vậy nên trước mặt đối tác của Long em suy nghĩ rất kĩ trước khi nói, không phải em cố tình lấy lòng người ta, mà vì trên danh nghĩa em là người phụ nữ bên cạnh Long…tất nhiên phải hành xử ở một đẳng cấp khác.

    – Chở tôi đến Vincom! (Long nói với Hòa)

    – Dạ anh.

    – Tôi nghĩ khu cửa Nam này sẽ có rắc rối.

    – Vâng anh, em cảm thấy bên đầu tư kia hơi ngang tài ngang sức, họ còn cọc sẵn rồi.

    Em nghe họ nói chuyện cũng hiểu được đôi phần, em nói xen vào.

    – Khu cửa Nam đó, có gì hấp dẫn ạ?

    – Cát trắng, biển xanh, địa thế tốt, rất rất nhiều thứ nữa Thy Thy.

    – Cái ông Lực cần nhất là tiền, thế thì anh Long chỉ cần dùng tiền là có thể giải quyết được tất cả mà?

     -… (Long bỗng liếc sang nhìn em chăm chăm)

    – Thy Thy nói rất đúng anh ạ (Hòa tiếp lời)

    – Những điều này anh biết!

    – Thế thì quá dễ rồi mà anh?

    – Nhưng ác ở một chỗ, bên đối tác kia họ dùng tiền được và mục đích chính không phải là mua được khu cửa Nam.

    Khi Long mở lời tiếp, lúc này em quay sang nhìn anh. Giọng điệu từng câu chữ anh nói, ánh mắt, hơi thở, mắt anh nhìn ra khung cửa kính của xem em mới thấy thu hút lạ kĩ. Bỗng Long làm em đam mê bất động sản, đam mê cách họ kinh doanh, đam mê cách họ tính toán để giành lấy nơi họ muốn đầu tư.

    – Thế…họ muốn gì ạ? (em tò mò hỏi)

    – Muốn thắng chúng ta!

    – Thắng?

    – Thắng ạ?

    Em cùng Hòa đồng thanh hỏi Long.

    – Họ biết chúng ta đang muốn đầu tư ở khu cửa Nam, nên đã nhanh tay đặt cọc trước, anh đã chậm một bước.

    – Anh Long, vẫn còn có cách!

    – Cách gì Thy Thy?

    Em suy nghĩ trong 10 giây rồi nói:

    – Nếu bây giờ chúng ta càng lộ rõ ra rằng

    chúng ta muốn sở hữu khu cửa Nam, thì càng thôi thúc họ muốn mua trọn khu cửa Nam hơn nữa. Họ lợi thế hơn chúng ta là vì ông Lực đã nhận cọc của họ.

    – Nói tiếp nào Thy Thy…anh muốn nghe em nói!

    – Chúng ta ngừng yêu cầu ông Lực nhường lại khu cửa Nam là xong!

    Hòa bất ngờ nhìn em, nhưng Long lại bình tĩnh suy nghĩ.

    – Cái chính là họ muốn thắng chúng ta, vậy thì chúng ta dùng điểm yếu đó của họ mà đánh ngược lại họ đi. Tạm thời ngó lơ khu cửa Nam, thì…

    Long thở sâu ngồi thẳng dậy nhìn em nói tiếp:

    – Thì họ chắc chắn sẽ không cố gắng mua khu cửa Nam nữa!

    – Wow…Thy Thy em học tới lớp mấy? (Hòa hỏi em)

    – Tốt nghiệp 12 thôi anh ạ, là em vào Sài Gòn luôn.

    – Sao em có thể thông minh đến vậy? – Dạ…lúc còn đi học, em học giỏi mà…có điều hơi làm biếng tí thôi. Có năm 11 em rất siêng nên được bầu chọn làm lớp trưởng vì kì 1 học sinh giỏi.

    – Vậy năm 12??? (Long hỏi)

    – À…

    – Như thế nào nhỉ?

    – Năm 12 bạn giỡn nhây tức quá đánh bạn nên xuống làm dân thường!

    Hòa cười ngặt nghẽo trong xe, còn Long thì mỉm cười rồi lắc đầu, không biết những ý kiến của em có giúp được gì cho Long không, nhưng em muốn thật lòng giúp anh, giúp người đàn ông em yêu. Người ta thì cứ mặc định đàn ông kiếm tiền đàn bà thì chăm con, còn em thì muốn san sẻ với anh tất cả.

    Đến Vincom Long dẫn em đi mua sắm nào là váy, giày, mắt kính, đồng hồ…cuối cùng anh dẫn em lại nơi bán nhẫn kim cương làm em thích mê.

    – Em thích cái nào, chọn đi?

    Em mê quá bay vào chọn ngay, nhân viên lấy

    chiếc nhẫn đính kim cương full nguyên chiếc, họ cẩn thận đeo bao tay các kiểu:

    – Chị cứ đeo thử size, này là nhẫn mẫu, kim cương sẽ được tính riêng cẩn thận khi quyết định mua, hạt đính hiện giờ chỉ là giả thôi ạ.

    – Vậy à?

    – Vâng.

    – Nếu như cô nói, thì bao nhiêu tiền?

    – Ước tính hơn 1 tỉ 2 thưa chi

    – Cái gì mà 1 tỉ 2 ạ, mắc thật, ai rảnh đâu mà đeo chứ? (em quay sang nói với Long)

    – Thy Thy…anh mua được!

    – Không ạ, em thấy thích thật nhưng không đáng!

    – Em cho anh cơ hội xài tiền đi, thật ra những năm tháng chưa gặp em ngoài việc chi tiêu lặt vặt mua các loại rượu vang đắt đỏ, anh chả biết làm gì hơn!

    – Anh chán vì không biết mình phải làm gì để bớt giàu à?

    – Có lẽ là vậy!

    – Em giữ cho.

    – Thy Thy…đo size nhẫn anh xem.

    – Chiếc trên tay vừa y anh ạ.

    – Ra bill xuất hóa đơn đỏ cho tôi! (Long nói với nhân viên khi em vừa dứt lời)

    – Ơ, là sao…chị à từ từ nhé hơi chật!

    – Em đổi size ạ!

    – À không…( tháo chiếc nhẫn ra)

    Em nói tiếp:

    – Em đau bụng quá, giúp em!

    Em kéo tay Long ra khỏi cửa hàng kim cương làm Long bất ngờ:

    – Em đau chỗ nào vậy Thy Thy?

    – Anh Long em không thích chiếc đó nữa, để sau đi, khi nào em là vợ anh anh mua cũng không muộn, anh đã cho em một căn nhà rồi, những thứ này không cần thiết.

    – Sao em không giống ai hết vậy, những cô khác ước còn không được.

    – Vậy sao anh không chiều các cô khác.

    – Vì những cô gái đó…không giống em!

    – Thôi nào, ngoan nào…nhớ, em không thích thật (em nũng nịu giọng đúng chất HN)

    – Anh tôn trọng em!

    Chiều đó Long đưa em đi nhiều nơi ở Đà Nẵng, dạy cho em biết nhiều thứ lắm, mỗi lần em phát hiện ra điều gì đó mới mẻ trong cuộc sống thì em lại càng thấy ngưỡng mộ anh. Các chị à, em không phải yêu anh Long say đắm mà còn ngưỡng mộ sự tài giỏi của anh ấy cực kì.

    Tất cả quần áo, túi xách, đồng hồ Long mua cho em toàn những thương hiệu nổi tiếng như gucci, chanel, XL, đồng hồ hublot…v…v.

    Đúng 7h tối, tiệc party ngoài trời diễn ra ở một resort bậc nhất cao cấp ở Đà Nẵng. Ở đây họ ăn mặc đúng chất thượng lưu, đơn giản nhưng cực kì lịch lãm, họ dùng toàn hàng hiệu đắt tiền như cái cách mà Long hướng em đến.

    Tối nay em mặc một chiếc váy màu nude hai dây cổ đổ ngực hở lưng sexy quyến rũ cực, mái tóc uốn nhẹ đuôi chuẩn màu đen tuyền gái Việt, chọn một màu son cam hồng nhẹ nhàng tự nhiên nhất có thể. Khi vào bữa tiệc thì mọi người cứ nghĩ em là cô thư kí xinh đẹp của chủ tích Long thôi, mà ai ngờ cô thư kí xinh đẹp của chủ tích Long thôi, mà ai ngờ cô thư kí này chiếm lấy anh Long ngay cả khi trên giường nữa.

    Tôi là kỹ nữ – Chuyến đi bất ngờ (Chap 21)
    Tôi là kỹ nữ – Chuyến đi bất ngờ (Chap 21)

    Chính giữa có một hồ nước phun lên làm buổi tiếc càng thêm nhẹ nhàng thoải mái, nhưng vị quan khách liên tục đến cạn ly toàn là đối tác được Long đầu tư vào đế xây resort, nhà hàng cao cấp ở đây.

    – Thy Thy…em có thể đi giao lưu tùy thích, nhưng ở trong khu vực anh nhìn theo bước chân em được, đừng đi đâu khuất tầm nhìn của anh.

    – Vâng, em biết rồi.

    – Xin lời nhé cô bé, tối nay anh sẽ dành cho em!

    – Vâng, em chờ anh làm em không xuống giường nổi.

    Em chọc Long làm Long phải với tay cầm ly rượu vang đi về phía trước, anh ấy ngại đó mà haha. em bắt đầu khám phá nơi này, em cũng cố gắng tỏ ra sang chảnh các thứ đồ…tay cầm ly rượu đi trong bán kính cho phép.

    Bỗng em thấy một bức tranh rất đẹp treo gần phía trong sảnh lớn. Em đặt ly rượu vang xuống em chăm chú nhìn rồi bước tới nơi đó. Đứng ngắm nhìn bức tranh rất say đắm. Đó là cảnh một chàng và một cô gái chung trong một khung hình, nhưng mỗi người lại xuất hiện ở một bầu trời khác nhau. Cô gái thì bầu trời màu vàng giống như đang ở một đất nước khác. Chàng trai thì bầu trời màu xanh giống như một đất nước khác. Trên bức tranh có ghi kèm dòng chữ:

    – Cảm giác phải từ bỏ khi trong lòng vẫn còn yêu…là thứ dày vò con người ta nhất!

    Em lúc đó lẩm bẩm lại câu nói đó:

    – Từ bỏ khi trong lòng vẫn còn yêu???

    Tiếng bước chân sau lưng em làm em phải quay lưng lại. Cô thư kí kia bước đến trước mặt em, trên tay cô ta cầm hai ly rượu, một ly cô ta đưa về phía em.

    – Tôi là Kim…mời cô một ly được chứ?

    Hú hồn, cuối cùng cái tên con giáp thứ 13 đã lộ rõ. Tối nay ai sẽ là người chiến thắng đây?

    ***  Tôi là kỹ nữ truyện của tác giả: Nguyễn Hằng My.

    Đọc tiếp truyện => Chap 22 sẽ nhanh chóng được cập nhật

    Tham khảo hàng loạt hàng truyện ngôn tình hay tại đây => Truyện hay