• Danh mục

  • Nợ Duyên Âm – Ngoại truyện 4

    | Truyện hay

    Trình Ly nãy giờ chứng kiến cảnh VH được một soái ca đẹp trai cầu hôn còn có cả anh chàng Hàn boss mà cô thầm thương nhớ tới bênh vực đầy yêu thương, không dừng lại ở đó còn có một anh chàng vui tính nữa. Tuy cô không hiểu quan hệ của bọn họ như thế nào nhưng cô thật sự ngưỡng mộ Vịnh Hy…

    Ngoại truyện 4

    Chiếc BMW chạy như con mãnh thú trong màn đêm, đưa cô tới căn biệt thự ngay phía Đông thành phố.

    “- Em muốn nghe một lời giải thích trước”

    Xe vừa dừng lại trước sân. Anh đã nhanh nhẹn xuống mở cửa rồi ôm cô, hôn cô, giống như khao khát từ lâu lắm rồi. Cô nói nhưng anh vẫn không dừng lại, cứ thế bế thốc cô vào trong nhà.

    “-Ưm… ưm … em… từ đã”

    Cô muốn nói chuyện nhưng anh cứ thế hôn cuồng nhiệt.

    “- Anh là ai, đây là đâu, em cần nói chuyện”
    Đến lúc cô gắt lên anh mới chịu dừng lại, đặt cô xuống sofa

    “-Đây là nhà của hai ta. Ngồi đây, chờ anh”

    Anh nhẹ nhàng nói như thổi vào tai cô. Vịnh Hy cũng không nói gì chỉ ngồi im lặng lẽ quan sát, Di Thành bước vào phía trong rót hai ly vang đỏ bước ra.

    Nhìn từ phía sau thì đúng là dáng của hắn, nhưng bước đi vẫn rất ngông nghênh, con người này nhận là Di Thành mà ngoại trừ khuôn mặt giống cách nói chuyện cũng lạnh lùng giống hắn trước đây nhưng mà còn pha thêm cả chút ngông cuồng ăn chơi của một công tử nữa.

    Nợ Duyên Âm - Ngoại truyện 4
    Nợ Duyên Âm – Ngoại truyện 4

    Đọc các chap trước:

    Đặt ly rượu vào tay Vịnh Hy, anh cười

    “- cụng ly, nhân ngày tái ngộ, vợ yêu”

    “- Anh có phải nên nói rõ cho em biết hay là không?”

    Vịnh Hy không uống mà nhìn anh dò xét, hả? anh ta còn có cả khuyên tai, Di Thành của cô trước đây đâu có.

    Anh chậm dãi ngồi xuống cạnh, vòng một tay qua vai cô, nhẹ nhàng lắc ly vang đỏ. Ly rượu sóng sánh in hình khuôn mặt đẹp trai của anh

    “-Em có tin vào trọng sinh không?”

    Di Thành hỏi chậm dãi

    “-Trọng sinh?”

    “Đúng thế”

    Anh đặt ly rượu xuống bàn, vòng nốt cánh tay còn lại, đối diện với khuôn mặt cô

    “-Có lẽ, tình yêu của chúng ta đã động lòng tới thiên âm”

    “-Em biết không, sau cái đêm kinh hoàng đó, anh tỉnh dậy và thấy mình đang nằm trên giường bệnh trắng toát, cả người cũng mặc bộ đồ bệnh nhân màu trắng, còn đang phải dùng bình oxy để thở. Anh nghe thấy người ta hô nhau chuẩn bị đẩy anh vào nhà xác, rồi nghe những tiếng khóc sụt sùi. Anh mới mở mắt ra, muốn gọi nhưng căn bản miệng đang chụp ống thở, nhấc chân không được người đầy dây dựa, đầu cũng đau đớn kinh khủng. Nói chung bất lực”

    “-Vậy sao anh lại..”

    Cô thắc mắc

    “-Em biết không, được sống làm người là điều quý giá nhất nhưng thế nào họ lại cho anh sống vào cái xác, chân thì gãy, đầu thì chấn thương, rồi không còn chút phép thuật nào, ngay cả tự mình đứng lên cũng khó khăn, bất lực mọi thứ”
    Vịnh Hy nhìn anh bắt đầu chua xót.

    “-Rồi sao?”

    “-Ngay sau khi tỉnh lại, anh mới biết mình được TRỌNG SINH vào cơ thể đã chết. Anh rất nhớ em, anh muốn biết em ra sao, nhưng mà em không biết đâu, người nhà họ vui mừng khi con trai họ tỉnh lại, rồi cho người canh 24/24 nhất cử nhất động không được. Anh lại không thể tự mình bay lên, KHÔNG PHÉP THUẬT, cũng không làm gì khác ngoài nằm bất động ở đó và người ta gọi là Hoắc thiếu, rồi phải gọi những người lạ hoắc là ba mẹ.”

    Lại trầm tư thêm

    “-Rồi sau đó, anh tìm và liên hệ được với Hàn Phong, hắn cũng sốc rồi hắn tới bệnh viện gặp anh. Hắn nhìn bộ dạng anh liền không cho gặp em, nói chờ em bình phục, vì nếu gặp anh trong bộ dạng này em sẽ…Châu Kiệt được Hàn phong báo tin cũng trở về, bọn họ đã giúp anh nhiều thứ ngay cả việc phong ấn nên bọn anh đã kết giao với nhau. Họ đã khuyên anh cần phải chấp nhận thân phận của Hoắc thiếu, xử lý ổn thỏa lên nắm quyền lực rồi mới cho anh gặp em. Bởi vậy anh chỉ được ngắm nhìn em, bằng những tấm hình mà Hàn Phong gửi. Ngày em trở lại đi làm, anh đã rất vui, muốn lao tới gặp em nhưng cuối cùng vẫn bị Hàn Phong ngăn lại”

    “-Thì ra là vậy”

    “-Hy, hiểu cho anh”

    Anh vừa nói vừa cúi xuống hôn cô. Vịnh Hy có thể trách anh thế nào đây, người cô thương nhớ đứng trước mặt cô, anh làm mọi thứ gặp cô như vậy cô còn trách móc thế nào được nữa. Cô đáp trả nụ hôn ấy, một cách chân thành. Nụ hôn ướt át, thư vị chát chát cay cay của rượu vang hòa quyện. Di Thành bế Vịnh Hy lên, không kiềm chế dược, vừa bế vừa hôn vào đến giường, nhẹ nhàng đặt cô xuống, bàn tay ấm áp của anh bắt đầu len lói khắp nơi trên cơ thể cô khiến cô run rẩy. Cơ thể bắt đầu phản ứng, đó chính là sự khao khát, mong chờ để tiếp nhận.

    Nợ Duyên Âm - Ngoại truyện 4
    Nợ Duyên Âm – Ngoại truyện 4

    Dù anh đã trở lại ở một cơ thể người sống, là cơ thể người khác nhưng tình yêu lý trí là của anh, cho nên Vịnh Hy thật sự thấy không có chút gì xa lạ cả. Cô vui vẻ đón nhận anh.

    Sáng ra, ngoài cổng đã ing ỏi

    “-Lão đại, mở cửa”

    “-Này thằng em rể, thả em gái tao ra”

    Cả hai tên đẹp trai đã không nể tình mà đập phá cửa nhà, khiến Vịnh Hy đỏ mặt lấy vội cái chăn quấn vào cơ thể của mình, Di Thành cười cười, cọ cọ mặt vào má cô “Kệ họ, em lo cái gì”

    “-Anh ra mở cửa đi, nhưng em không có đồ mặc, cái váy anh đã xé tan nát của em, đồ cầm thú”

    “-Cầm thú, vậy bây giờ anh cho em biết bản lĩnh cầm thú là thế nào” Vừa nói anh vừa cúi người hôn cô

    “-Thôi thôi…em kiệt sức rồi”

    “-Không ra mở thì đừng trách cái cửa này tan nát”

    Bên ngoài lại tiếp tục chu chéo.

    Di Thành khoác bộ pigiama rồi lấy cho Vịnh Hy một bộ đồ trong tủ, chậm dãi giúp cô mặc đồ. Nhìn những vết thâm tím, dấu tròn dấu dài trên cơ thể trắng nõn nà của cô. Anh nhếch môi

    “-Không tệ”

    “-Tên khốn nhà anh”

    “-Mà anh sao có đồ nữ ở đây thế?” Cô mặt đầy nghi ngờ nhìn anh hỏi

    “-Haha, đồ anh mua cho em đấy”

    Di Thành phải vội vàng trả lời ngay, định trêu cô nhưng sợ cô hiểu lầm thật, bởi căn bản cái tên mà anh đang ở nhờ này đúng thật có rất nhiều phụ nữ bên cạnh.

    “-Tin được không đây?”

    ….

    2 người đàn ông ngồi ăn sáng hút thuốc. Một cô gái được một anh còn lại chăm sóc tận tình đến từng miếng cháo ngụm nước

    “-Tiểu Hy, gặp lại hắn, mà em không thấy lạ sao? chứ anh sốc mất mấy ngày đấy”

    “-Em còn chưa hỏi tội hai anh nhé?”

    “-Hihi, em biết đấy, anh còn phải sang tận Ấn..”
    Châu Kiệt cười trừ. Vịnh Hy hiểu, bởi cái miệng của Kiệt cô tra sẽ ra, sợ không dấu được cô nên anh ta cứ phải chạy sang Ấn Độ rồi quay về lại sang, không dám xuất hiện ở trước mặt Vịnh Hy.

    Nợ Duyên Âm - Ngoại truyện 4
    Nợ Duyên Âm – Ngoại truyện 4

    “-Còn anh,chăm sóc em chu đáo để thằng.. à hắn mới có ngày hôm nay mà…”

    “-Sang Ấn do tôi hay do trốn tình?”

    Bị Di Thành bóc trần Châu Kiệt lại ỉu xìu khi nhắc tới Tô Lan. Vịnh Hy cười cười

    “-Thực ra Tô Lan cũng là một người rất tốt, anh thử cho cô ấy và cho cả bản thân một cơ hội xem thế nào?”

    “-Do cô ta tốt quá, nên tam đệ mới sợ đấy” Hàn Phong cười cười

    “-Này, hai người tính thù hằn tôi cái gì vậy, không phải do tuổi tác thì đây cũng không dễ mà làm Tam đâu nhé” Anh vằn mắt với hai người đàn ông lạnh lùng, đồng thời quay sang Vinh Hy

    “-Này Tiểu Hy, em biết không, anh đi trốn đã đành, đằng này em biết vì sao hắn không dám tới gặp em không, em mà gặp hắn lúc trước thì chắc đòi tự tử cũng nên, hắn quả là một thằng đàn ông không ra gì, bê bối nhất xã hội, tóc tai xụi lơ, ăn mặc rất vớ vẩn, chưa kể còn rất nhiều gái đến suốt ngày minh tinh người mẫu cho đến những cô gái nhà lành hắn cũng không tha, không rõ có con ở ngoài chưa đấy chứ. Còn một tên á, em tưởng tót đẹp à, nói là anh trai nhưng thực ra là con sói rình lúc thịt em chứ đâu, còn nữa…”

    “-Nói xong chưa?”

    Châu Kiệt đang chu lên thì bị Di Thành cắt ngang. Hàn Phong cũng định lao đến túm cổ Châu Kiệt thì

    “-Anh có nhiều gái bên ngoài thật sao?”

    Giọng Vịnh Hy đầy trong trẻo.

    “-Vấn đề là anh yêu ai thế thôi”

    Một câu trả lời bá đạo trên từng hạt gạo. Hàn Phong cũng phải giật mình bĩu môi.
    …..

    Tác giả truyện Nợ duyên âm: Facebook Chị Dậu.

    Đọc tiếp => Nợ Duyên Âm – Ngoại truyện 5

    Tham khảo thêm hàng loạt truyện ma có thật hay tại => Truyện ma