• Danh mục

  • Nợ Duyên Âm – Bạch Quỷ Vương (Chap 32)

    | Truyện hay

    Cả ngày đi làm, Vịnh Hy cứ nhấp nhổm không yên, mà kỳ lạ nữa là Hàn phong. Anh ta bận nhiều việc nhưng cứ kè kè bên cô, tẹo lại gọi cô lên phòng bàn cái này bàn cái kia. Trưa đi ăn cơm ở căng tin cũng đòi đi cùng. Bình thường thì anh vẫn quan tâm cô hết lòng, nhưng mà săn sóc đến mức gọi lên phòng anh ngồi cả buổi thì không có, vì anh ta mới thiết lập công ty việc nhiều còn rất bận nữa, bao nhiêu mối quan hệ phải ngoại giao….

    Đọc toàn bộ nội dung truyện tại đây => Nợ Duyên Âm

    Chap 32: Bạch quỷ vương

    Vịnh Hy nhớ có lần hắn nói với cô một câu “-Em tin tôi vậy sao? Tôi cứu em chỉ vì tôi cần mạng của em, em chỉ có thể chết bởi tay tôi mà thôi”

    Lúc đó cô đã hận hắn rất nhiều. Lúc mà cô cảm thấy mình có chút rung động với hắn thì hắn lại tạt cho cô một gáo nước lạnh. Bởi thế trước khi cùng Quỷ Đơn vào phòng trùng quỷ lấy máu nuôi trùng, Cô cũng đã từng nói với hắn một câu

    “-Tôi để phần mạng của mình cho anh”.

    Sau này, Vịnh Hy thẳng thắn đối diện với lòng mình, ngay cả hắn cũng chẳng phân biệt được ban đầu lo cho cô vì hắn cần mạng cô hay vì hắn đã thật sự lo cho cô vì tình yêu hắn dành, bởi thế hai người lại dính nhau như keo sơn.

    Nhưng cuối cùng hắn là ai, vì sao chết, hắn tại sao thấy cô ở nhà Châu Kiệt mà lại cứ để yên? Con chuột bạch gọi hắn là Thái tử gia, đến bà quỷ già ở đây cũng gọi hắn như vậy. Còn cô thì không hề biết.

    Nợ Duyên Âm - Bạch Quỷ Vương (Chap 32)
    Nợ Duyên Âm – Bạch Quỷ Vương (Chap 32)

    Ngày đầu tiên hắn chiếm đoạt cơ thể cô, trong lúc ra vào hắn luôn nhắc cô nhớ một điều “Người quan hệ với em hôm nay là chồng em, Hoắc Di Thành” Chỉ có vậy hắn nhắc đi nhắc lại. Cuối cùng cái gọi là “Chồng” đối với cô chỉ là một con số 0 về hắn.

    “-Bây giờ chúng ta đi đâu?”

    Vịnh Hy ngờ vực hỏi bà quỷ

    “-Cô tưởng thái tử gia yêu cô thật sao? Ngài ấy chỉ lợi dụng Kiều tiểu thư mà thôi, Cô không muốn xem xem hôm nay vì sao ngài ấy không đến tìm cô à, ngài ấy bận kết hôn rồi, cô chẳng lẽ không muốn biết ngài ấy sẽ kết hôn với ai à?”

    “-Kết hôn?”

    “-Cứ đi rồi sẽ biết”

    Bà ấy nói như vậy, khiến Vịnh Hy bực bội khó chịu trong lòng nhưng mà càng như vậy lại càng khiến cô tò mò. Hoá ra hắn thật sự chẳng yêu gì cô, mà lại đi kết hôn với người khác, cô muốn nói với bà quỷ rằng nếu hắn kết hôn thì cô sẽ không đến phá hoại đâu, dù sao đó là lựa chọn của hắn, cô tôn trọng cũng giống như hắn từng tôn trọng quyết định của cô vậy. Thế nhưng cô lại muốn xem xem, người mà hắn kết hôn là ai, hơn nữa muốn hỏi cho rõ ràng vì sao đang yên lành với cô lại đi về kết hôn với người khác, hỏi xong rồi cô sẽ rời đi ngay không quấy rầy họ nữa. Huhuhu, lòng ngổn ngang như tơ vò. Bởi thế Cô tiếp tục đi theo sự dẫn dắt của bà quỷ.

    Đọc các chap trước:

    Cứ đi như vậy, cô thật sự không nhìn ra đang đi về hướng nào

    “-Đến rồi”

    “-Đây là đâu?”

    Cô được bà ấy dẫn đến một cái nghĩa địa, sau đó

    “-Nhảy xuống thôi”

    Lúc trước, bà ấy đưa tay xù xì của mình ra nắm tay cô thì bỗng nhiên cả người bị bật ra mấy mét. Kỉ ngọc trên cổ Vịnh Hy bỗng dưng phát sáng lấp lánh. Bà ấy nhìn thấy liền tròn xoe mắt, nhưng sau đó lại lò dò đứng dậy lấy lại vẻ điềm tĩnh lạnh lùng âm lạnh vốn có không nói thêm lời nào. Bởi thế bà ấy chỉ dẫn cô đi mà không hề chạm vào cơ thể cô lần nào nữa. Đến cái giếng cũng là yêu cầu cô nhảy xuống chứ không dám chạm tới cô.

    Cái giếng hoang không hề có nước, có lối đi vào, Bên trong hoàn toàn khác với phía ngoài. Đến một cánh cổng lớn, nhưng cửa cổng lại có hai màu, một cánh màu đen, một cánh màu trắng.

    “-Báo với quỷ vương ta đã tới”

    Bà ấy nói với một con quỷ canh cổng. Một lát sau hai cánh cổng được mở ra. Vịnh Hy cảm thấy lạnh vô cùng, như thể có một luồng âm khí cực lớn ùa ra, phả vào cơ thể cô, trên người lại không mặc áo khoác vì khi nãy cô cởi ra để ngủ.

    Nợ Duyên Âm - Bạch Quỷ Vương (Chap 32)
    Nợ Duyên Âm – Bạch Quỷ Vương (Chap 32)

    “-Thái tử gia ở bên trong”

    Bà quỷ có cái u ở cổ đẩy mạnh cô vào theo cánh cửa màu đen

    Vào trong, ngoài bà quỷ già có thêm một tên quỷ nữa Vịnh Hy nhìn không rõ mặt, vì toàn cơ thể nó mặc bộ đồ trắng toát, trên mặt cũng phủ một lớp khăn trắng chỉ hở hai con mắt thâm quầng đi cùng. Dọc đường đi, Vịnh Hy quan sát thấy rất nhiều quan tài được xếp hai bên, ở hai hàng cây cũng có quan tài, còn buộc rất nhiều những mảnh vải màu trắng ở trên mỗi cành cây nữa.

    Mải quan sát những thứ lạ lùng xung quanh cô bỗng nghe tiếng “ cộc cộc.. cộc.. cộc…”

    Âm thanh này, từ một cái quan tài bên lề đường phát ra, giống như cánh tay ai đó gõ vào thành quan tài vậy. Vịnh Hy giật mình, Ánh mắt không tự chủ nhìn chăm chăm xung quanh sau đó dừng lại ở phía chiếc quan tài treo trên cành cây phát ra tiếng động đó. Tiếng gió thổi ù ù, trong này nghe rõ vang vọng, chiếc quan tài đung đưa, nó đang nằm ngang lối thành hàng bỗng nhiên quay 90 độ, hướng cái đầu quan tài hình vuông về phía Vịnh Hy, Cô lùi lại phía sau một bước chân may không bị ngã bệt xuống nền

    Cái quan tài lại đung đưa rồi phát ra tiếng cười “ he he he he”

    “-Đừng làm càn, đây không phải người ngươi có thể trêu trọc” Tiếng của con quỷ có bộ đồ màu trắng đi ngay phía sau

    “-he he he he…”

    Tiếng cười phát ra một tràng dài sau đó chiếc quan tài mới quay ngang trở lại như cũ khiến những chiếc là trên cành đung đưa, mà ớn nhất là những mảnh vải trắng cũng lập lờ bay bay. Kỉ ngọc trên cổ cô lại lấp lánh rồi vụt tắt.

    Vịnh Hy thở ra một hơi rồi bước tiếp theo chỉ dẫn của hai con quỷ.

    Có lẽ đây mới là nơi ở của Di Thành chăng?

    Vừa đi qua sân chính, cô cảm giác nơi này rất quen, hình như cô đã từng tới.

    Chính xác! Cảm giác vô cùng quen thuộc này là bởi vì cô nhìn thấy chiếc quan tài bằng đá, trạm khắc rất tinh xảo nằm ở khoảng rộng khu điện chính xung quanh hoa lá cỏ cây được cắt tỉa rất lề lối quy củ.

    Vịnh Hy chăm chú nhìn chiếc quan tài bằng đá này.

    Có lẽ nào? Nơi đây chính là nơi lần đầu tiên cô bị hắn cướp đi sự trong trắng? rồi mấy đêm sau cũng ở nơi này, nơi lạnh lẽo này, trong chiếc quan tài đang đạy nắp đó, chứa những lần ân ái của cô và hắn.

    “-Sao vậy? chúng ta đi tiếp thôi, không có nhiều thời gian đâu”

    “-ờ ừ”

    Thấy Vịnh Hy mải mê ngắm nghía, con quỷ áo trắng đằng sau nhắc nhở. Khi vừa vào cửa, nó đã chăm chú nhìn Vịnh Hy và nhất là sợi dây có kỉ ngọc của cô ở cổ, đôi mắt nó cũng sáng lên giống với quỷ nương già. Hơn nữa sau khi nhìn xong nó cũng e dè, đặc biệt cũng không hề chạm vào cơ thể cô mà chỉ lặng lẽ đi phía sau tháp tùng.

    Qua khu vực quan tài cuối cùng cũng đến điện chính. Nơi đây đang diễn ra sự căm phẫn cùng độ của Bạch quỷ vương.

    “-Di Thành, giờ lành đã đến, sao ta còn chưa thấy người tới vậy?”

    Một con quỷ tóc dài loà xoà, cầm cây trượng, mặc bộ đồ màu trắng, chạm khắc nhiều hình rồng phượng nguy nga ngồi ở chiếc ghế chính giữa, bên cạnh là Di Thành, trong bộ đồ cổ xưa, chân đi giày mũi cong, chỉ khác biệt Di Thành không để tóc dài, hắn vẫn trong bộ dạng tóc ngắn thời thượng cá tính và khuôn mặt đẹp trai như điêu khắc.

    “-Cha, con đã nói con cảm thấy không còn hứng thú với cô ta, với lại cô ta không giống như cha nghĩ đâu, căn bản không có lợi ích gì cho chúng ta cả”

    “-Di Thành, ta đã giao việc đó cho con, con biết nếu 1 canh giờ nữa con không mang người tới, thì hình phạt sẽ như thế nào chứ?” Ông ta tức giận nhìn Di Thành. Hắn dám trở về đây chịu phạt chứ không đem theo người về.

    “-Con biết”

    “-Ta đã chờ nó hơn một trăm năm rồi, đáng ra từ khi sinh ra, tim và máu của nó đã thuộc về Bạch Quỷ của chúng ta, không ngờ nó lại thoát luật âm, sống trên trần thế và để ta tiếp tục chờ thêm 22 năm nữa. Hôm nay là ngày nguyệt huyết, nếu như chúng ta không có được quả tim của nó, thì sẽ vĩnh viễn ở đây không thể về lại trần gian được, Con có muốn trở thành người không hả?”

    “-Cha..”

    “-Không còn kịp nữa rồi, người đâu, mau trói thái tử lại cho ta, con không làm được để ta đích thân làm”

    Di Thành có thể dùng lực đánh bại tất cả lũ quỷ bạch ở đây, nhưng căn bản, hắn cam chịu. Hắn đã dốc lòng để cô ở lại trần gian, hắn không lỡ mang người mà hắn yêu thương moi tim cô ăn để cha con hắn trở thành người, lũ quỷ rạp ở đây thăng cấp bậc được. Hắn im lặng chịu trói.

    Trong tâm hắn lúc này, chỉ mong cô bình an vô sự. Cô xuống đây sẽ không chống lại được cả dòng dõi đế vương Bạch quỷ nhà hắn, nhưng cô ở nhà của Châu Kiệt, sẽ được hắn bảo vệ an toàn vì mấy con quỷ ở đây khi lên trần gian chỉ có thể ở dạng mấy con vật biết đi, có cả đàn xông tới thì hắn vẫn tin rằng Châu Kiệt sẽ làm được. Hắn âm thầm làm mọi việc, thu xếp ổn thoả cho cô mới trở lại đây. Hắn trao cô kỉ Ngọc ở đó chứa hàn âm của dòng dõi quỷ vương, chỉ có những con quỷ lớn hơn cấp bậc của hắn mới chạm được vào người cô, từ nay về sau quỷ nhỏ không chạm vào ăn thịt hút máu cô được. Cô không có tiền trong tài khoản, hắn đã dùng ảo quỷ để mờ mắt bọn sâu mọt chứng khoán, kiếm cho cô một món tiền đủ sống đến già, hắn lo sợ khi hắn đi rồi không còn ai săn sóc yêu thương, nên đã nói với Hàn Phong phải thay hắn chăm sóc cô thật tốt, hắn sợ rằng đêm nay có người đến phá tìm cô bằng được, nên đã giao cô cho Châu Kiệt, chỉ cần qua đêm nay thôi, qua đêm huyết nguyệt này thôi, cô sẽ được an toàn và sống cuộc sống về sau như người bình thường, theo quy luật già sinh lão bệnh tử. Hắn lặng lẽ rời đi chỉ dặn lại Hàn Phong và Châu kiệt để cô khỏi lo lắng, chỉ cần qua đêm nay thôi, mọi việc cứ thế nhẹ nhàng diễn ra.

    Nợ Duyên Âm - Bạch Quỷ Vương (Chap 32)
    Nợ Duyên Âm – Bạch Quỷ Vương (Chap 32)

    Hắn đang cố làm mọi thứ để chống lại số phận của cô, chống lại thiên mệnh.

    Hắn đứng đó hiên ngang giữa đại sảnh, nhìn sự tức giận của cha mình, chấp nhận để những con quỷ khác đến trói. Hắn chuẩn bị chịu trận phi hồn. Nếu trận pháp thi hành, có nghĩa là tất cả biến thành hư vô, hắn sẽ không nhớ về cô được nữa và dù chỉ một lần hắn cũng không thể trở về dương gian, dù chỉ ánh mắt hắn cũng không thể nhìn thấy cô. Hắn tay nắm thành quyền, miệng khẽ gọi

    “-Hy, anh yêu em, Vĩnh biệt người con gái anh yêu, hãy sống cho thật tốt”

    ……

    “-Vịnh Hy.. Vịnh Hy…”

    “-Sư nương.. sư nương…”

    Châu Kiệt không hiểu sao lại ngủ quên một lúc, anh tỉnh dậy ra sofa xem Vịnh Hy đâu thì giật mình dụi mắt vì không thấy cô đâu cả. Anh chạy quanh nhà tìm, Căn nhà bằng gỗ cũng không quá rộng chỉ có tầng 1 và 1 tầng lầu, chạy quanh đến vã mồ hôi giữa trời mùa đông mà không thấy bóng dáng cô, gọi cả bà quỷ sư nương cũng không thấy.

    Vì muốn gạt cô ở lại theo kế hoạch nên anh đã nói bà sư nương đừng xuất hiện trước mặt cô, mà ở lại khu thờ phía sau căn nhà ngủ tạm đêm nay. Không ngờ khi anh ra vườn sau cũng không thấy bà đâu. Ngay cả Vịnh Hy người trần mắt thịt cũng không thấy. Châu Kiệt bắt đầu hoang mang.

    Hôm trước Di Thành đã tới, kể cho anh nghe về việc của hắn, nói anh phải chăm sóc cho cô ít nhất thoát khỏi đêm nay. Anh ta đã cố gắng để bản thân không thể nhắm mắt ngủ rồi, hứa là canh cô suốt đêm rồi. Tại sao.. tại sao.. lại ngủ quên mất một lúc để giờ…

    Châu Kiệt vội vàng gọi cho Hàn Phong, cùng lúc chuẩn bị đồ sẵn sàng chiến đấu

    “-Nói cái gì?”

    “-Không thấy cô ấy đâu nữa, không hiểu sao tôi lại ngủ quên mất một lúc”

    “-Tên đạo sĩ dởm nhà ngươi kia, Vịnh Hy có mệnh hệ gì thì…”

    Hàn Phong tay cầm điện thoại, một tay nắm thành quyền đấm bụp xuống giường. Anh thật ra không về nhà như nói với Vịnh Hy. Anh từ khi rời khỏi căn nhà gỗ, liền thuê một phòng ngay gần đó, chỉ để có gì bất chắc kịp trở lại liền. Nên cả đêm cũng không dám ngủ. Bây giờ Châu Kiệt báo tin dữ, anh ta liền vội vàng tới ngay trước cổng.

    “-Đồ đạc túi xách còn nguyên nhưng người không thấy”

    “-Biết tìm cô ấy ở đâu bây giờ” Hàn Phong bực bội nhìn Châu Kiệt

    “-Xuất âm, hay là tên Di Thành chó má, dám lừa chúng ta, mang cô ấy đi rồi”

    “Có thể nào”

    “-Đi..”

    Tác giả truyện Nợ duyên âm: Facebook Chị Dậu.

    Đọc tiếp => Nợ Duyên Âm – Bạch Quỷ vương (Chap 33)

    Tham khảo thêm hàng loạt truyện ma có thật hay tại => Truyện ma