• Danh mục

  • Nợ Duyên Âm – Xương khô tấn công (Chap 21)

    | Truyện hay

    Vịnh hy một mình có thể tự thoát được khỏi động quỷ hay không? Liệu hai người đàn ông bên ngoài là Châu Kiệt và Di Thành có thể tìm thấy cô không? Chap 21 sẽ là câu trả lời cho bạn.

    Đọc toàn bộ nội dung truyện tại đây => Nợ Duyên Âm

    Chap 21: Xương khô tấn công

    Vịnh Hy vừa mới rời khỏi thay Ý Lan còn đang chần chừ vì cô thật sự lo lắng cho bà. Nhưng nghe bà ấy nhất quyết thì cô cũng nhìn ra phía ngoài cửa mật thất

    “Á.. á”

    Bỗng đâu một cơ thể người treo ngược, chân ngoắc ở đâu cô không rõ, chỉ có cái áo trắng lờ mờ, cái đầu chúi xuống dưới đất, hai mắt mở trừng trừng, mặt một nửa là máu một nửa là ròi bọ, mũi thì dương lên hướng về phía Vịnh Hy hít hít, khiến cô rùn chân không thể bước tiếp miệng cũng lắp bắp hét lên không ra tiếng.

    Không những thế cái mặt trông rất gớm, mấy con bọ như ròi cứ nhung nhúc một bên mặt nó, một nửa thì tím bầm, tóc rối bù rủ xuống. Nó vừa nhìn thấy Vịnh Hy miệng liền há ra, rớt những giọt máu thâm xì.

    Lại là con quỷ đó.

    Chẳng phải nó và Di Thành đưa nhau đi rồi hay sao? Sao giờ nó lại ở đây vậy?

    Nhưng lần này nó không mặc đồ tân nương, mà mặc một bộ đồ trắng thướt tha mỏng manh, gió bên ngoài cửa hang thổi vù vù khiến mấy vạt váo còn bay phấp phơ.

    Vịnh Hy bị nó làm cho giật mình lên giật lùi ra phía sau thụt chân lại bên trong hầm mật thất. Ý Lan vẫn đứng đằng sau, bà thấy vậy hô lớn

    “-Vịnh Hy, đừng sợ mau đi đi, ta sẽ chặn nó”

    Vịnh Hy càng lúc càng nghe tiếng ồn ào từ phía trong hầm thất mỗi lúc một gần, hơn nữa cửa hầm lại có con quỷ này canh giữ cô biết khó mà thoát được, có chạy ra cửa hầm thì cũng bị bắt lại mà thôi.

    “-Ý Lan.. cẩn thận”

    Cô chưa kịp đứng dậy thì Ý Lan đã lao tới nhằm con quỷ kia mà đánh. Nhưng Ý lan là quỷ mới, sức mạnh sao bằng được nó. Chưa đánh nó được mấy cái đã bị nó cắn Ý Lan thảm hại, còn cười ha ha xong lại phun ra một bãi máu đen.
    “oẹ..oẹ..”
    Trong máu đen của nó lại có những con ròi. Bọn chúng bật dậy khỏi đám máu đen dương mắt nhìn Vịnh Hy. Ý Lan thều thào

    “-Tiểu Hy, đừng chạm vào chúng”

    Vịnh Hy nhìn những con này, dạ dày cộm lên một nỗi buồn nôn, chúng nhanh chóng bò lên khắp phiến đá ở cửa động, thành một bức ngăn. Vịnh Hy khó mà bước chân ra nổi dù cho Ý Lan đã ra sức mình ngăn cản con quỷ khi nãy để cô có đường ra.

    Nợ Duyên Âm – Xương khô tấn công (Chap 21)
    Nợ Duyên Âm – Xương khô tấn công (Chap 21)

    Đọc các chap trước:

    Cô càng nhìn chúng tiến dần càng không biết làm gì để đối phó

    “-Tiểu Hy ta xin lỗi…”

    Hồn phách Ý Lan dần dần yếu ớt, bà bị con Quỷ cắn, mà miệng vết cắn lại có cả đám ròi bò bò khiến cả cơ thể bà đồng trở nên nhăn nhó khó chịu, có thể bà đang rất đau, cơ thể như có hai luồng khí rằng xé lẫn nhau vậy, miệng nói được một câu xin lỗi, nhưng đôi mắt lại hau háu nhìn Vịnh Hy như chuẩn bị tấn công, hai bàn tay đầy mụn cóc xù xì ấy đan vào nhau như thể kìm nén nỗi khó chịu đang hoành hành trong cơ thể bà.

    Vịnh Hy gọi bà nhưng đôi mắt Ý Lan dần trở nên thật đáng sợ. Cô thấy thật sự không ổn, có lẽ Ý Lan đã bị nhiễm mấy con ký trùng kia mất rồi. Cô không dám ra cửa mật thất, đành vội vàng quay lại, chạy đảo ngược vào bên trong, biết phía trước là chỗ chết nhưng phía sau lại là một đám ròi bọ cũng kinh khủng muốn phát nôn.

    Có lẽ đây là ý trời, dù có người giúp cô cũng chẳng vượt qua được.

    Nhưng vừa mới quay lại, chạy được một đoạn trong cái mật thất tối thui, Vịnh Hy đâm xầm vào một vật, cô la thất thanh

    “á.. á”

    Một bộ xương khô di động. Chính xác là một bộ xương khô.

    Toàn bộ cơ thể không có da thịt, mà chỉ là một bộ xương của một cô gái, bởi vì đầu lại có tóc màu đen dài. Mắt không có tròng, hai gò má hốc hác, miệng không có môi chỉ là một bộ răng hô ra, khuôn mặt với bộ xương trắng, miệng nhe như đang cười nổi bật trong bóng tối lờ mờ khiến Vịnh Hy toàn cơ thể sợ hãi run lên bần bật.

    Cô đã từng nhìn thấy bộ dạng này của Di Thành mà ngất đi khi hắn đánh nhau với con quỷ ở nhà Ý Lan lần trước. Lần này là lần thứ 2 nên cô nhắc nhở mình phải thật sự can đảm. Chỉ là một bộ xương khô thôi mà. Cô nhanh nhẹn cúi người lách qua

    Nhưng bộ xương khô ấy không để cô yên nó phát ra tiếng ha ha hehe nghe rùng rợn cả cái hang mật thất lạnh lẽo.

    Bọn tạp trùng ở đằng sau vẫn đang phóng tới, Vịnh Hy nhanh chân lách qua bộ xương rồi chạy được hai bước chân thì con ma xương khô lại cười ha ha, toàn cơ thể lắc lư mấy cái rồi bất ngờ cái đầu của nó rơi ra khỏi cổ, mớ tóc dài đen vướng vào chân Vịnh Hy khiến cô ngã vật, mái tóc như có thể lớn vậy vươn ra cuốn vào cổ chân thành một vòng, Vịnh Hy cố gắng đứng lên, dùng sức lực của mình để gỡ mái tóc ở cái đầu nâu khô đó ra, nhưng gỡ mãi không được, mái tóc ấy cứ quấn chặt lấy cổ chân cô.

    “Xin hãy thả chân tôi ra, cút đi.. cút đi” Vừa gỡ vừa như muốn khóc. Cô sợ đến muốn rơi nước mắt nhưng lại không thể để mình gục ngã.

    Vịnh Hy không gỡ được đành bất lực vì không nhanh thì phía sau đám ròi bọ như những con tằm đang dương mắt bò đến tạo thành hẳn một vệt sáng phía sau. Không những vậy lại còn quỷ mặt ròi và Ý Lan đang trúng quỷ trùng muốn lao tới đánh cô nữa.

    Vậy là mỗi bước chân của cô lại nặng nhọc mang theo mớ tóc với cái sọ đầu nâu. Cứ bước một bước, cái sọ lại va xuống nền đá của hang tạo thành tiếng lộp cộp lộp cộp, âm thanh vọng trong hang vắng nghe đến rùng rợn cả chân tay.

    Cố gắng bước đi, nhưng bỗng nhiên cái sọ cùng mớ tóc phát ra tiếng “hé hé he he”

    Khiến Vịnh Hy giật mình, cô lại cố gắng chạy nhanh như ma đuổi, mà đúng là ma đuổi thật.

    Vì cố gắng chạy chẳng để ý, đến khúc cua của mật thất cái sọ vướng vào viên đá dưới nền đánh cộc một cái nó mắc kẹt ở đấy, khiến cả cơ thể Vịnh Hy bị giật lại ngã bệt ra phía sau đè lên cả cái sọ, hàm răng vẫn hô ra như cười nhưng “nó” lại la thảm thiết “ hu hu hu, hức hức hu hu…”

    Hết tiếng cười giờ tiếng khóc của cái sọ đầu nâu tóc dài, rồi tiếng gió vù vù từ phía cửa hang, tiếng những con ròi bọ đang rào rào tiến gần, tiếng gầm gào gừ gừ của con quỷ nửa mặt ròi, tiếng rên rỉ đấu tranh giằng xé cơ thể của quỷ Ý Lan. Khiến tai Vịnh Hy muốn ù đi, cả đầu quá kích thích, cô không chịu nổi nữa rồi. Vịnh Hy hét lên, nước mắt muốn trào ra

    “-Quỷ Đơn, dừng lại..tôi sẽ không trốn nữa, .. …”

    Tiếng hét của Vịnh Hy vang vọng khắp hang, rồi yếu dần trong nước mắt.

    Bên này bỗng vang một tiếng cười u lạnh “ ha ha ha”

    Di Thành và Châu Kiệt đứng ở ngoài cổng chính. Thấy Di Thành vẫn còn đang xem xét cái gì, Châu Kiệt gắt lên đầy vẻ sốt ruột

    “-Quỷ già, ngươi còn xem xét cái gì thế, trăng sắp lên đỉnh rồi, sắp đến giờ rồi”

    Nhưng Di Thành không để ý lời Châu Kiệt mà gõ gõ vào cái cổng bằng đá rồi lớn tiếng

    “-Quỷ Đơn, tôi đến để lấy người, sẽ không mạo phạm bất cứ thứ gì khác, mong được thoả hiệp”

    “-Hả cái lão quỷ già này, sao không tìm đường để lẻn vào cứu người, còn làm như quang minh chính đại vậy?”

    Thực ra Di Thành đã suy nghĩ rất nhiều lật lại mọi kiến thức hắn có được về Quỷ Đơn, một người không hề đơn giản hắn có bản lĩnh nuôi quỷ và cũng là người biết trước biết sau.

    Nợ Duyên Âm – Xương khô tấn công (Chap 21)
    Nợ Duyên Âm – Xương khô tấn công (Chap 21)

    Sau khi dùng lực âm nói, tiếng nói của Di Thành vang vọng khắp trong hang động nơi ở của Quỷ Đơn.

    Hắn đang đợi Vịnh Hy đến trước mặt thì nghe thấy giọng nói ấy. Khi nãy con quỷ canh cổng đã vào báo tin nhưng không ngờ hắn lại dám lớn tiếng gọi cổng như vậy . Quỷ Đơn nhếch miệng cười ra lệnh

    “-Mở cửa thả chó”

    Sau đó cũng nhanh chóng truyền một lực

    “-Nếu ngươi qua được cửa cổng thì có thể ta sẽ trả người”

    Vừa dứt lời, cánh cổng bằng đá đó được tự động mở ra một luồng khí nóng phả ra khiến cho Di Thành xém chút mất thăng bằng bởi vì hắn dị ứng nhất với những khí nóng mang đầy dương khí này.

    “-Nơi nuôi quỷ sao lại nhiều dương khí như vậy”

    Châu Kiệt hét lên đầy ngạc nhiên.

    “-Xông vào”

    “-Oke”

    Cả người Di Thành bay lên không trung rồi lao vào trong cửa, Châu Kiệt cùng lúc cũng băng vào. Trải qua một luồng dương khí khiến co Di Thành giảm đi rất nhiều sức để chống đỡ.

    Hai người vừa băng vào được bên trong, nhưng vào đến nơi thì lại thấy cực kì yên tĩnh, căn bản nơi này trồng cả một khoảng toàn hoa mẫu đơn.

    “-Quả là Mẫu đơn quỷ, trồng nhiều hoa mẫu đơn thế”

    Châu Kiệt cảm thán.

    “-Cẩn thận”

    Vừa mới nhìn quanh bỗng đâu “rầm rầm…”

    Như một đoàn binh, có tới hơn hai mươi bộ xương khô cứ rầm rầm kéo ra từ bốn phía cái nào cái ấy mồm toe toét như đang cười, tiếng đi lộp cộp xuống sàn, mỗi bước đi mấy cái xương cứ kêu răng rắc.

    “-Mẹ kiếp”

    Châu Kiệt tay cầm dao, một tay mang bùa ra một tư thế đầy phong bị để tung lên dán vào bọn chúng

    Nhưng ở đâu ra mà nhiều xương khô di động đến vậy, có đến hơn 20 bộ không ít.

    “Cẩn thận…”

    Di Thành tung người lên đạp đổ một con, nhưng vừa mới rắc rắc đổ xuống, nó lại dựng dậy cái miệng vẫn nguyên hàm răng cười hô hô

    Châu Kiệt dùng bùa chú, dán được mấy con, mấy con còn lại thì nó phát ra tiếng cười ha ha, miệng lắc lư bao vây xung quanh hai người đàn ông đẹp trai

    “-Tôi ngăn bọn chúng, anh vào cứu Vịnh Hy ra”

    Châu Kiệt nói nhỏ với Di Thành

    Di Thành tung người, Châu Kiệt chạy ra một bên. Hắn đạp vào mấy bộ xương để dùng đà bật qua thì bỗng nhiên tóc của cả đám xương khô dài ra, bấu lấy nhau tạo thành một mạng lưới

    “Quỷ tóc”

    Di Thành bật thành tiếng. Châu Kiệt lao lên dùng dao chém đồng thời cũng tung bùa, nhưng hình như không ăn thua. Cứ chém thì tóc lại dài ra cuốn vào nhau, dao của Châu Kiệt căn bản không thể triệt tận gốc.

    Di Thành gầm lên hắn tung cước đạp vào ngực mấy bộ xương, bất ngờ một cái đầu trong đám ấy rơi ra, nhưng tóc vẫn được cuộn lại cùng cả đám kia bắt đầu tạo thành một lực ly tâm, cái đầu ấy quay vòng tròn ngăn cản hai người tiến thêm vào trong, vừa quay vừa phát ra tiếng cười he he.

    Châu Kiệt Lao lên lần thứ hai mới chém được vào mớ tóc của cái đầu nâu rời ra khiến nó rơi xuống đất lăn lông lốc nhưng cái miệng vẫn như đang cười

    Nhưng vừa mới dơ dao chém tiếp thì bất ngờ chiếc dao nhỏ của anh bị một lực hút lớn bật ra khỏi tay, cả đám tóc của hơn hai mươi bộ xương khô cuộn lấy con dao giật ra khỏi tay Châu Kiệt văng ra ngoài khiến anh bị lực lớn ngã bật ra phía sau, Châu Kiệt ôm ngực mặt nhăn nhó vì lực quá lớn. Miệng lại chửi tục

    “-Mẹ kiếp tóc đâu ra lắm thế. Không xong rồi”

    Di Thành dùng lực tích tụ âm khí thành một quả bóng sau đó đẩy về phía mớ tóc.

    Một trận chiến hỗn tạp xảy ra. Di Thành cố gắng đánh bọn xương di động

    Hắn cố gắng dùng lực âm phá vỡ mớ tóc, Châu Kiệt đốt bùa thành tro rồi cũng vận lực đẩy đám tro về phía bọn tóc, miệng niệm chú. Mớ tóc gặp phải bột than bỗng phát ra tiếng xèo xèo, cả đám tóc bắt đầu bốc cháy, đám cháy nghi ngút khói toả mùi khét nẹt rất khó chịu. Cả lũ quỷ xương khô bị đứt tóc bật đổ ngả nghiêng

    “-Mẹ kiếp, ông sợ chúng mày à”

    “-Mau đi tìm Vịnh Hy”

    Châu Kiệt vừa chửi bọn xương lại vừa hô Di Thành.

    Di thành tung người định dẫm lên một cái thể xương khô để bay vào bên trong thì bất ngờ chúng lại lần lượt đứng dậy. Giờ không còn tóc nữa, cái đầu nham nhở trọc lốc chỗ trắng chỗ đen của bọn chúng bỗng nhiên miệng há ra

    Suýt chút nữa chân của Di Thành bị nó ngoạm phải. Nhưng Di Thành cũng là quỷ mà, rất nhanh đạp lại nó.

    Nhưng kì lạ

    “-Cẩn thận, có trùng độc”

    Châu Kiệt đang đứng niệm chú bỗng nhiên nghe thấy Di Thành hô. Anh ta mở mắt.

    Trước mắt hai người ở đâu xuất hiện cả đám ròi bọ bắt đầu bò nhung nhúc từ tứ phía. Vườn hoa mẫu đơn đẹp đẽ nay cũng phủ đầy những con ròi nhìn thật muốn móc dạ dày ra hết để nôn.

    “-Chết tiệt, con mẹ nó, Trăng lên cao rồi. Vịnh Hy ơi chờ anh”

    Châu Kiệt lại chửi thề. Anh nhớ lại đám ròi bọ hôm trước ở trên tầng cao nhất của căn nhà bỏ hoang, có 2 bãi nôn của con nữ Quỷ mặt ròi đó thôi mà anh phải chống đỡ cả nửa giờ, bây giờ cả một lũ đâu ra lắm như vậy. Con dao thì bị đám tóc văng ra, giờ nằm ở ngoài còn chưa có nhặt lại được, đám quỷ bọ này đâu ra mà lắm thế.

    Từ trong đám xương khô di động đó lại xuất hiện ra con quỷ nửa mặt ròi bọ, mặc đồ trắng thướt tha nó vừa ra là tiến đến nhằm Di Thành mà đánh . Con này có lẽ là con quỷ mạnh nhất, lực của nó không kém gì Di Thành. Hắn dùng lực đối phó con Nữ quỷ mặt ròi.

    Còn Châu Kiệt loay hoay giải quyết đám trùng quỷ đang rào rào bò khắp nơi như tằm ăn rỗi.

    Bên ngoài là một trận chiến thảm khốc.

    Còn bên trong thì sao?

    Vịnh Hy được đưa tới trước mặt Quỷ Đơn ở chính cái phòng đầu tiên khi cô tỉnh dậy. Mái tóc quỷ quái với cái sọ đầu nâu khô nhe răng đấy đã được gỡ khỏi chân cô.

    Căn phòng xung quanh toàn xương người. Quỷ Đơn vẫn đó, ngồi ở bàn chính giữa. Bên dưới Mộc Kỳ đã mặc sẵn bộ đồ chú rể màu đỏ đeo bông hoa mẫu đơn ở trước ngực. xung quanh có mấy bộ xương nữ đang chuẩn bị.

    “-Không ngờ cô và con quỷ già đó lại là chỗ quen biết?”

    “-Quỷ Đơn, hãy tha cho bà ấy”

    Mộc Kỳ thấy Vịnh Hy còn chưa có mặc đồ tân nương, anh ta sốt ruột vội vàng

    “-Quỷ Chủ đã đến giờ, mong tác thành cho chúng tôi”

    “Vịnh Hy, em đã đồng ý, sao còn chưa mặc đồ cưới, chúng ta phải cử hành thôi”

    Tác giả truyện Nợ duyên âm: Facebook Chị Dậu.

    Đọc tiếp => Nợ Duyên Âm – Không còn sự lựa chọn khác (Chap 22)

    Tham khảo thêm hàng loạt truyện ma có thật hay tại => Truyện ma