• Danh mục

  • Nợ Duyên Âm – Huyết thiên (Chap 23)

    | Truyện hay

    Vịnh Hy không muốn những người xung quanh phải chết liên lụy vì mình nên đồng ý cho quỷ Đơn lấy máu của bản thân. Cô xác định sẽ chết để đổi lấy mạng sống của những người khác.

    Đọc toàn bộ nội dung truyện tại đây => Nợ Duyên Âm

    Chap 23: Huyết thiên

    “-Không kịp rồi”

    Quỷ Đơn lại khó nhọc nói rồi hắn không chậm chễ bế Vịnh Hy đi thẳng vào trong phòng tối .

    Quỷ Đơn bế Vịnh Hy lao vào bên trong với vận tốc của ánh sáng, thời gian không còn kịp nữa rồi, đến anh ta cũng sắp khuỵ ngã. Châu Kiệt nằm gục ở đó dù đau đớn, đang cận kề với cái chết, không chịu nổi nữa rồi nhưng mà anh ta vẫn cố gắng ngẩng cái mặt tím bầm mắt lờ đờ lên

    “-Vịnh.. Hy… Quỷ Già.. cứu cô ấy đi…”

    Di Thành đứng bất động, hắn muốn xông tới nhưng Vịnh Hy vẫn vậy cô đưa tay ra làm dấu, còn mỉm cười với hắn. Tay nắm thành quyền, bất giác, hắn thấy mình thật bất lực.

    Chẳng phải đây chính là điều mà hắn muốn. Hắn trở về đây là để lấy mạng cô. Nhưng khi nhìn thấy cô gặp nguy kịch trong tay kẻ khác, vì người khác mà hy sinh bản thân hắn thật sự cảm thấy bức bối trong lòng, bàn tay xiết chặt như có thể bóp nát mọi thứ xung quanh. Mạng cô phải do hắn mang về mới đúng

    “-Kìa…”

    Châu Kiệt thấy dáng vẻ Quỷ già bần thần mất cảnh giác, anh nói được một chữ rồi ngất lịm. Di Thành tức giận đến nỗi không để ý được gì nhưng tiếng nói yếu ớt của Châu Kiệt vẫn lọt vào tai hắn.

    Thì ra cả đám trùng quỷ đang bò vào trong phòng tiến sát mọi nơi. Di Thành vung tay, mấy con bị hất văng bay đầy lên xung quanh tường đá.

    Nợ Duyên Âm – Huyết thiên (Chap 23)
    Nợ Duyên Âm – Huyết thiên (Chap 23)

    Đọc các chap trước:

    Trong phòng:

    Vừa vào tới Quỷ Đơn đã ra lệnh.

    “-Đưa tay cô cho tôi”

    Giọng nói khó nhọc của Quỷ Đơn sau khi đưa Vịnh Hy vào bên trong, đặt cô ngồi xuống chiếc ghế. Ở đây chỉ có một bộ bàn ghế. Nơi chiếc bàn cũng là nơi bên trên mái thông ra ngoài như một tấm kính để ánh trăng lọt vào soi sáng cái bàn tròn. Trên chiếc bàn chỉ có duy nhất một cây mẫu đơn được trồng trong một cái hũ không có đất nhưng ra hoa rất tươi tốt và điều kỳ lạ hơn là hoa và lá của nó lại trong suốt như tuyết.

    “- Đây là cái gì?…. Á?”

    Vịnh Hy ngắm nhìn đoá hoa trong suốt trong phòng tối, cô đang không hiểu làm sao nó lại sống ở đây và tươi tốt lại kỳ lạ đến vậy.

    Thì quay lại thấy Quỷ Đơn đã cởi bỏ chiếc áo ngoài của mình chỉ còn xụi lơ chiếc quần nhỏ, anh hiện tại không khác gì Mộc Kỳ khi nãy, cả cơ thể như phù lên đau đớn. Dưới da như thể có hàng trăm con rết hay con bọ gì đang bò bò khiến da anh ta cứ lồi lõm lồi lõm rất thê thảm.

    “-Anh.. anh định làm gì?”

    Vịnh Hy lùi lại phía sau nhưng dường như Quỷ Đơn không đếm xỉa đến suy nghĩ của cô. Anh ta nắm chặt bàn tay của cô, không chậm trễ dùng con dao nhỏ đưa một đường. Dòng máu đỏ phun ra như vòi nước, cứ thế nhỏ xuống cây mẫu đơn trong suốt ấy.

    Vịnh Hy ban đầu tưởng anh ta có ý xấu giống như Mộc Kỳ nên mới vùng vẫy nhưng căn bản hắn đang nghiêm túc lấy máu của cô thật sự.

    Trước khi chấp nhận cái chết, Vịnh Hy cứ nghĩ theo lời nói của Ý Lan, cô sẽ bị ném vào cả đám trùng bọ để chúng xâu xé gặp nhấm, nhưng xem ra Ý Lan cũng không hề hiểu chuyện này.

    Khi Quỷ Đơn cắt mạch máu ở cổ tay, Vịnh Hy đau đớn rùng mình nhắm mắt lại, nhưng khi vết cắt chảy máu thì cô muốn xem như thế nào nên mở mắt ra. Toàn cơ thể cô cả kinh

    “-Á.. đây là?”

    Cây mẫu đơn trong suốt bỗng xuất hiện 3 con trùng giống như con khi nãy thấy ở mật thất nhưng căn bản nó to hơn một chút và mỗi con kì lạ có 9 cái đầu, mỗi cái đầu có đủ 2 mắt và 1 cái miệng. Vậy là 54 cái mắt đang nhìn chằm chằm vào cô, 27 cái miệng há ra hau háu nhận những giọt máu từ cổ tay cô nhỏ xuống, Khiến Vịnh Hy có cảm giác buồn nôn.

    Mặt đẹp trai, da dẻ trắng mịn của Quỷ Đơn thay bằng khuôn mặt xù xì, những mạch máu vằn lên như những con rết nổi cộm trên da

    “-Sao lại như vậy?”

    Quỷ Đơn giọng ồ ồ tự hỏi.

    “-Là sao?” Vịnh Hy không hiểu nên hỏi lại

    “-Đáng ra, khi cho nó ăn máu nó pải to hơn, hoa phải chuyển màu đỏ chứ?”

    “-Tôi làm sao mà biết được..”

    Vịnh Hy đúng là không thấy con trùng đó to hơn mà ngược lại nó lại nhỏ dần đi, cây trong suốt đó lại không phải màu đỏ như Quỷ Đơn nói mà bông hoa và lá của nó bỗng trở nên đen dần.

    “-Máu của cô sao lại có âm khí?, nó kỵ nhất cái này”

    “-Tôi .. tôi…”

    “-Cô là người đáng ra phải tràn ngập dương khí chứ sao lại có nhiều âm khí như vậy, chả lẽ.. cô.. và con quỷ đó?

    Nhớ lại lời Châu Kiệt nói, cô đang mang trong người nhiều âm khí của Di Thành nên khẽ gật đầu, cô không phủ nhận việc mình và Quỷ Di Thành đã có quan hệ xác thịt nhiều lần.

    “-Đây là thứ máu mà tôi tìm kiếm bấy lâu nay nhưng chưa ai có”

    Nét mặt khó khổ của Quỷ Đơn cũng bớt dần, thay vào đó là một chút loé sáng nơi đáy mắt.

    Nợ Duyên Âm – Huyết thiên (Chap 23)
    Nợ Duyên Âm – Huyết thiên (Chap 23)

    “-Loại ngải trùng này nó chỉ sống bằng máu của người sống mang nhiều dương khí, còn người chết rồi thì cũng không đáp ứng được nhu cầu của nó, Chết rồi thì đâu còn máu tươi nữa. Nhưng không ngờ cô là một người sống mà máu lại hợp với quỷ mang nhiều âm khí như quỷ vậy”

    “-Anh vì sao lại bị…?”

    Toàn cơ thể Vịnh Hy bắt đầu nhợt nhạt vì mất máu, đầu óc cũng dần quay cuồng hơn, nhưng cô vẫn muốn nói chuyện, hỏi chuyện Quỷ Đơn để mình tỉnh táo không bị gục xuống. Cô thắc mắc sao Quỷ Đơn đường đường nghe danh là người nuôi quỷ sao lại có thể có trùng trong người.

    “-hơn 3 năm trước tôi sang Thái Lan học đạo và rồi bị người ta hãm hại, chơi ngải, lúc trở về đây là lúc tôi tưởng mình không sống được, sư phụ cũng không giải được nên đã bỏ lại tôi trên núi. Tuy ông ấy không phá được nhưng dạy tôi cách nuôi một loại ngải trùng. Không ngờ nó lại giúp tôi duy trì sự sống, nhưng nó chỉ ăn máu của nữ tử sống”

    “-Chính là trên người anh cũng có trùng ngải…?”

    Vịnh Hy sửng sốt.

    “-Vậy những bộ xương đó chính là… a?”

    Vịnh Hy run lên trong lòng, thì ra 3 năm nay anh ta đã phải lấy đi tính mạng của bao nhiêu là nữ nhi để duy trì loại trùng ngải này. Số lượng cũng không dưới 30 người. Hoá ra những bộ xương ấy toàn là của những cô gái xấu xí.

    “-Đúng thế, họ đều là dùng máu để tế ngải, chỉ còn lại xương khô, tôi đã nghiên cứu ra dùng ngải trùng để cấy vào những bộ xương đó và nó trở thành di động được dưới sự điều khiển của tôi, Mộc Kỳ là loại ngải dùng sống. Bởi thế ở đây rất nhiều dương khí”

    “-Chứ không phải anh là người nuôi quỷ như người ta nói…”

    “-Không, tôi chỉ nuôi trùng ngải, ở đây chỉ có duy nhất con quỷ già, Ý Lan là quỷ nhưng bà ấy mới chết không đủ điều kiện để cấy ngải”

    Quỷ Đơn giải thích cho Vịnh Hy. Anh nhìn cây mẫu đơn đen dần, những cái miệng khát máu của mấy con trùng cũng nhỏ lại, cả cơ thể chúng như oắn éo. Anh lại nhìn Vịnh Hy bắt đầu có những thương xót

    “-Cứ thế này, cô sẽ.. không chịu nổi mất..”

    “-Tôi không sao, cứ lấy đi, lấy máu của tôi cho chúng”

    Vịnh Hy dần trở nên yếu ớt, nhưng cô nghĩ tới việc máu của mình thật sự có ích với ngải mà Quỷ Đơn đang phải nuôi dưỡng như vậy bỗng nhiên không quản sự lo lắng của anh ta. Nghĩ tới việc không những cứu được Quỷ Đơn, Châu Kiệt mà còn xoá đi cảnh những cô gái chỉ vì nuôi con Trùng ngải này mà phải bỏ mạng vào những đêm trăng tròn thì thật sự cuộc đời cô coi như mãn nguyện rồi.

    Giờ thì cô mới hiểu cái chết của Minh Lệ là việc ngải quật là như thế nào. Cô ấy sao mà có bản lĩnh như Quỷ Đơn đi kiếm máu về cho ngải ăn. Có thể dùng chính máu của mình để nuôi thì không bị nó cắn cũng bị thiếu máu mà chết, bảo sao dạo trước có lần 3 đứa hẹn gặp nhau thấy cô ấy xanh xao. Cô và Tô Lan hỏi thì chỉ nói là mới đi làm chưa quen nên gầy đi. Càng nghĩ cô càng hiểu ra, Di Thành căn bản chẳng liên quan đến bất kì cái chết của ai mà do cô tự nghĩ oan cho hắn.

    “-Vịnh Hy…Vịnh Hy…

    Nợ Duyên Âm – Huyết thiên (Chap 23)
    Nợ Duyên Âm – Huyết thiên (Chap 23)

    Mắt của Quỷ Đơn nhìn cô tha thiết, anh ta không nghĩ mình lại có thể thu nạp được người mà giúp anh ta diệt trừ nó, mặc dù có loại này anh có thể muốn gì được nấy. Dùng nó để cấy vào người chết hoặc người chết để dễ dàng sai khiến. Nhưng mà Vịnh Hy đã giúp anh không còn thống khổ hàng đêm, cứ đến kì nó đòi ăn máu, cơ thể anh lại đau đớn không ngừng, hơn nữa còn phải tìm nữ tử cho nó.

    Dòng máu chảy chậm dần chậm dần nơi cổ tay, cũng là lúc đầu óc Vịnh Hy quay cuồng, đôi mắt nhắm lại. Nhưng cây Mẫu đơn kia căn bản còn một đoạn cuối cùng chưa đen hết, cô vẫn phải cố gắng cho nó ăn đủ

    “-Thế con nữ quỷ đó? Vì sao lại dụ hắn đi.. vì sao lại có khuôn mặt giống tôi..?”

    Thực ra không phải hỏi người đối diện mà vì đầu óc cô lúc này chỉ nghĩ gì thì nói ra mà thôi. Cô muốn mình cố gắng duy trì cơ thể để không bị lịm đi.

    “-Đó là cô gái tôi bắt đầu tiên khi thực hiện nuôi ngải, Hôm đó tôi bắt cô ta đúng vào ngày cưới cho nên lòng thù hận quá lớn, tôi đã dùng cô ta như một quỷ sống để giúp tôi, hôm nữ quỷ trốn ta ra ngoài, cũng là lúc tôi ngồi trên nóc nhà nhìn thấy cô, nên ta đã điều khiển trùng dùng mị kế để dụ con quỷ già đó bắt cô mà thôi”

    “-..Thì ra là vậy…”

    “-Vịnh Hy.. Vịnh Hy…cô.. tỉnh lại đi.. a”

    Khuôn mặt Quỷ Đơn đã không còn khó chịu, toàn bộ những mạch máu vằn lên như những con rết khi nãy cũng hoàn toàn biến mất. Tất cả 3 con trùng quỷ với 27 cái đầu cuối cùng cũng chỉ còn lại cái xác khô đen xì như bị phơi nắng 7 ngày vậy, cây mẫu đơn trong suốt tươi tốt cuối cùng cũng chỉ còn toàn một màu đen lụi tàn, cũng là lúc Vịnh Hy ngất xỉu trong tay anh.

    Quỷ Đơn gọi Vịnh Hy mấy câu đều không thấy cô trả lời, vội vàng xé áo quấn vết cắt nơi cổ tay trắng mịn của cô, giọng nói cũng run run đi vài phần.

    “-Vịnh Hy.. Vịnh Hy…”

    Không kịp mặc lại áo ngoài. Quỷ Đơn bế thốc cô lên, phóng ra ngoài.

    Lúc này Châu Kiệt đã không còn con ròi bọ nào trên vết cắn, nhưng do vết thương quá sâu mất máu quá nhiều nên anh ta cũng chưa tỉnh lại, Mộc Kỳ thì nằm đó im như thể ngủ, anh ta không còn giãy giụa phá phách, cuồng lên như lúc trước nữa.

    Vừa thấy Quỷ Đơn, Di Thành lao tới. Nhìn thấy Vịnh Hy xinh đẹp nay không còn chút huyết sắc, mắt nhắm nghiền, ngất lịm trong tay, hắn không do dự cho Quỷ Đơn một đấm vào mặt, khiến anh ta lảo đảo nhưng vẫn cố gắng ôm Vịnh Hy trong lòng.

    “-Ngươi.. ngươi làm gì cô ấy?”

    Có trời mới biết hắn ở ngoài lo lắng cho cô như thế nào, lòng rối như tơ vò. Mặc dù thấy những con trùng dần dần co lại như đỉa phải vôi, rồi mấy con trùng trên người Châu Kiệt mất dần nhưng hắn không quan tâm, cái hắn nghĩ trong đầu và bực tức trong lòng là Vịnh Hy và tên ẻo lả nam không ra nam nữ không ra nữ kia làm gì trong đó, cô còn sống hay chết. Cô không cho hắn can dự vào khiến hắn càng khó chịu đến nỗi người cũng lạnh đi mấy độ.

    “-Cô ấy mất máu nhiều, hãy đưa tới bệnh viện, tôi xử lý xong sẽ đến ngay”

    Quỷ Đơn không còn dáng vẻ kiêu ngạo khi nãy nữa, anh ta hạ giọng với Di Thành.

    Di Thành nhanh như chớp đỡ lấy cô. Hắn không quan tâm đến xung quanh, cứ thế bế cô, chạy như bay xuống chân núi.

    Tác giả truyện Nợ duyên âm: Facebook Chị Dậu.

    Đọc tiếp => Nợ Duyên Âm – Tam soái ca cứu nạn (Chap 24)

    Tham khảo thêm hàng loạt truyện ma có thật hay tại => Truyện ma